Đây là một cái blog được lập ra để viết về trải nghiệm và những gì mà mình đã và đang trải qua với cuộc đời (hoặc những gì mình đã viết?)
Thứ Hai, 27 tháng 7, 2020
Nhìn từ nhiều góc độ, bạn không hẳn là đúng nhất
Bài tập chương hồi A Type Machine: Hồi 1
Bài tập cho lớp A Type Machine: Triển khai chương hồi cho câu chuyện của ý tưởng ban đầu.
HỒI 1
1 chàng trai Badboy nọ rất ăn chơi trác táng, mỗi ngày cậu đều dẫn 1 cô gái trẻ đẹp về nhà để "chơi", thậm chí cậu còn hút chính thuốc đá luôn ngày không thôi. Vì là con nhà giàu mà bố mẹ lại ở xa nên cậu rất tự do và không phải lo nghĩ gì hết. Cứ nghĩ những ngày tháng như vậy sẽ kéo dài mãi, ngờ đâu vào một ngày đẹp trời nọ, trước cửa nhà cậu lại xuất hiện chình ình một đứa trẻ kèm với đôi lời nói rằng cậu chính là ba của đứa trẻ đó. Không kinh nghiệm, không người giúp đỡ, liệu với một thanh niên trẻ như cậu thì tất nhiên việc chăm sóc một đứa trẻ như vậy sẽ là không nổi. Tất cả những gì cậu có thể làm được chỉ là nếu cậu bé khát sữa thì cho cậu bé uống nước ngọt, khi cậu bé "ủn" thì sẽ cầm đi vứt vào thùng rác và khi cậu bé khóc thì cậu sẽ làm mặt cười cho cậu bé hết khóc. Tuy nhiên, những điều đó đều vô tác dụng với cậu bé khi cậu bé đã nôn ra một bãi hôi rình sau khi cậu cho cậu bé uống nước ngọt cũng như khi cậu bé "ủn" xong vì cậu đã không đi cuốn một cái tã mới cho cậu bé nên cậu bé đã lại "ủn" tiếp ra một bãi nữa ngay cạnh bãi nôn và khi cậu bé khóc vì khuôn mặt của cậu rất ghê với những hình xăm cùng với xỏ khuyên chi chít trên mặt nên đã khiến cậu bé khóc thét lên vì sợ và khiến cho hàng xóm phải sang đập nhà nhắc nhở. Vì không thể chịu đựng được nữa nên cậu đã quyết định sẽ đưa đứa bé này ra trước cửa chùa để có người nuôi dưỡng. Nhưng xui rủi thay, khi cậu đang định đi thì bất ngờ đã bị bà hàng xóm chặn lại hỏi thăm "bố của đứa trẻ" khiến cậu bị xích lại một hồi lâu, thế rồi vì sợ bị hàng xóm và bạn bè dị nghị vì sự vô trách nhiệm của câu cho nên cậu đã quyết định sẽ đem về nhà và nuổi nấng đứa trẻ "từ trên trời rơi xuống" này.
Sẽ còn chỉnh sửa lại vài lần cho đến khi nào thật hoàn chỉnh, sẽ cố gắng!
@Nguyễn Minh
Ý tưởng kịch bản - Bài tập cho lớp A Type Machine
Bài tập cho lớp A Type Machine:
Từ khóa: Badboy + Đứa bé
1 chàng trai Badboy rất ăn chơi trác táng, mỗi ngày cậu đều dẫn 1 cô gái trẻ đẹp về nhà để "chơi", thậm chí cậu còn hút chính thuốc đá luôn ngày không thôi. Vì là con nhà giàu mà bố mẹ lại ở xa nên cậu rất tự do và không phải lo nghĩ gì hết. Cứ nghĩ những ngày tháng như vậy sẽ kéo dài mãi, ngờ đâu vào một ngày đẹp trời nọ, trước cửa nhà cậu lại xuất hiện chình ình một đứa trẻ kèm với đôi lời nói rằng cậu chính là ba của đứa trẻ đó. Không kinh nghiệm, không người giúp đỡ, liệu với một thanh niên trẻ như cậu, cậu sẽ phải làm gì để có thể nuôi nấng, chăm sóc đứa trẻ này?
Không biết có đúng ý đề bài không nhưng ý tưởng nghĩ ra rồi nên... cứ viết thôi.
![]()
Tương lai của ai?
10 tuổi: Bố mẹ dặn bạn phải HỌC GIỎI, để sau này có được 1 công việc ỔN ĐỊNH, rồi còn kiếm tiền nuôi thân
14 tuổi: Bố mẹ tiếp tục dặn bạn phải CỐ HỌC THẬT GIỎI, để thi được vào 1 trường CẤP 3 tốt, rồi còn thi ĐẠI HỌC nữa.
18 tuổi: Bạn thi đỗ vào 1 trường ĐẠI HỌC, đúng như tâm nguyện của bố mẹ. Với 1 chuyên ngành cũng khá hot, mà bạn nghĩ là xã hội sẽ cần.
22 tuổi: bạn TỐT NGHIỆP đại học, nhưng chuyên ngành của bạn lại không dễ tìm việc như bạn nghĩ. Mấy năm đầu bạn phải chạy shipper, rồi Grab, Be,...đủ thứ nghề để kiếm sống
26 tuổi: bạn tìm được 1 CÔNG VIỆC, tiền lương không nhiều, nhưng cũng tạm ỔN ĐỊNH. Bạn thường xuyên phải làm muộn đến tận khuya để hoàn thành xong công việc của mình
30 tuổi: bạn KẾT HÔN, cô ấy do 1 người quen giới thiệu cho bố mẹ bạn. Bạn chưa muốn cưới do lương còn chưa đủ nuôi thân, nhưng rồi để chiều lòng bố mẹ, bạn gật đầu đồng ý.
34 tuổi: Sức khỏe bạn ngày càng yếu đi, công việc thì ngày một nhiều hơn, lời hứa thăng tiến lại tiếp tục được lùi vô thời hạn. Cô vợ rỉ tai bạn: "Con trai mình tháng sau lên mẫu giáo lớn, song ngữ 7 triệu/tháng". Bạn nhíu mày, cô ấy to tiếng: "Anh đã như vậy, anh muốn con cũng như anh sao?" Bạn lặng đi, rút điện thoại chuyển khoản cho vợ thêm 3 triệu, tiền ấy bạn tính sẽ tự thưởng cho mình bộ Vest mới, vì mới được tăng thêm 10% lương sau 3 năm cống hiến hết mình.
38 tuổi: Thằng bé vào lớp 1. Cô chủ nhiệm nói: "Năm đầu tiên rất QUAN TRỌNG ! Phụ đạo một tháng khoảng 3 triệu". Bạn lặng đi. Đang tính đi học 1 khóa đầu tư để thoát nghèo, nhưng thôi, thấy người ta bảo đầu tư cho con cái là khoản đầu tư mang lại lợi nhuận tốt nhất.
42 tuổi: Thế rồi nó cũng sắp lên được cấp hai, thầy chủ nhiệm nói: "Năm ĐẦU TIÊN rất quan trọng", bạn cười: "vâng, em đang tính cho cháu đi học thêm". Dự định năm nay mua 1 hợp đồng bảo hiểm nhân thọ, nhưng chắc thôi, lo cho con ăn học trước đã, rồi tính sau.
46 tuổi: Một ngày, khi vừa đi học về, thằng bé chạy đến ôm bạn và nói: "Ba, con muốn học Piano. Ba mua cho con 1 chiếc đàn nha". Câu "Ba làm gì có tiền" những năm tháng gần đây, bạn đã nói quá nhiều, nhưng lần này không hiểu sao KHÔNG NÓI NÊN LỜI.
50 tuổi: Con trai thi được vào 1 trường ĐẠI HỌC cũng không tồi lắm, chắc có lẽ cũng tốt hơn trường bạn ngày xưa. Như vậy là tốt rồi. Lại đúng chuyên ngành của bố. Chắc giờ cũng dễ tìm việc, nhưng mà học phí sao lại cao vậy nhỉ? Không biết còn phải đầu tư cho nó học đến bao giờ.
54 tuổi: Hôm nay con trai bạn TỐT NGHIỆP đại học. Bạn lấy hết cam đảm, xin cấp trên kém hơn bạn 15 tuổi cho phép được nghỉ buổi sáng, tới trường dự lễ tốt nghiệp của con. Rồi còn đi mua cho nó cái XE MÁY nữa..ĐÃ HỨA mấy năm nay rồi, mà ngày nào nó cũng hỏi.
58 tuổi: Bạn đi làm về sau 1 chầu nhậu say khướt với Sếp, chỉ thẳng mặt thằng con: "Mày suốt ngày lông bông, chọn cái nghề tử tế mà làm, dẹp mẹ ba cái thứ ĐAM MÊ VỚ VẨN đi". Ấy thế thôi mà lại thành cãi lộn. Chỉ nhớ mang máng câu cuối nó nói: "Con không muốn sống CUỘC ĐỜI NHƯ BA". Bạn phát hiện ra mình đã già, không đủ lý lẽ để nói lại nó, chỉ biết hét lên: "Tao là thằng bố của mày đấy!" Ấy thế mà nó cũng bỏ nhà đi mấy ngày
62 tuổi: Bạn nghe nói nhà nước chính thức cho tăng tuổi hưu của nam lên 65. Tin vui nhất trong cuộc đời, vậy là được NGỒI KHÔNG hưởng lương thêm 3 năm nữa. Thằng con cũng nói đến chuyện kết hôn. Vậy là lại phải chạy vạy lo cho nó cái đám cưới, để được như CON NHÀ NGƯỜI TA
66 tuổi: Vậy là bạn đã NGHỈ HƯU được gần 1 năm. Bạn 1 mình nhâm nhi chén rượu cùng mấy cái chân gà luộc. Sống bằng đồng lương hưu quả không dễ dàng. Sau từng đó năm đi làm, thu nhập cũng có tăng, mà sao kiếm được đồng nào, là hết đồng đó. Hơn 40 năm làm việc cật lực, chỉ để dành tiết kiệm được có vài chục triệu. Không hiểu sao nước mắt bất chợt ứa ra, chắc là do rượu cay quá, chứ gần THẤT THẬP CỔ LAI HY rồi, ai lại khóc như đứa trẻ vậy?
70 tuổi: Cả nhà làm lễ MỪNG THỌ cho bạn. Thằng con tặng bạn 1 chuyến du lịch Phú Quốc, vì cả cuộc đời vất vả, CHƯA CÓ DỊP đi nhiều. Nửa kia bên bạn cũng đã 40 năm cuộc đời; cãi vã, bất đồng cũng nhiều, mà có vẻ như cũng lâu rồi chưa được đi đâu. Lần này có lẽ cũng là cơ hội để cả hai HÂM NÓNG tình cảm. Chuẩn bị cả tháng trời, khi chỉ còn vài ngày nữa là lên đường, thì hỡi ôi, Covid khiến hãng bay hủy chuyến vô thời hạn
74 tuổi: Năm Covid thứ 4, thế giới hiện giờ chỉ còn 1 nửa. Covid thực sự đã mang đến 1 KẾT QUẢ VÔ CÙNG TỒI TỆ mà năm đó loài người không bao giờ có thể mường tượng ra. Mọi người gọi nó là cái búng tay của Thanos. Giờ mọi thứ đã trở nên bình thường, thiên nhiên đã dần phục hồi trở lại, không khí đã trở nên trong lành hơn rất nhiều, biển đã xanh lại như xưa. Bạn quyết định sẽ cùng người vợ đã gắn bó và hy sinh cả cuộc đời cho gia đình, sẽ đi chơi một chuyến. Thế nhưng cây gậy trong tay chỉ có thể giúp bạn đi từ trong nhà ra đầu ngõ mua thuốc rồi quay về.
78 tuổi: Bạn nằm trên giường bệnh, tỉnh lại sau cơn mê, xung quanh là toàn bộ người thân bạn bè, đồng nghiệp..vợ và con bạn bắt đầu khóc...Bạn nhận ra...bạn đang ở rất gần NGƯỠNG CỬA TỬ THẦN..Bạn muốn để lại chút tài sản cho con cháu, nhưng chợt nhớ ra, mình cũng đã bán sạch để chữa bệnh mấy năm qua. Đột nhiên bạn tự hỏi: Mình thực sự đã CHẾT từ khi nào? Bạn nhớ lại khoảnh khắc Khi bạn nhận tấm bằng TỐT NGHIỆP đại học. Rồi bạn tự hỏi, mình có thực sự đã 1 lần nào đó DÁM SỐNG cho BẢN THÂN mình???
Câu hỏi dường như quá khó để trả lời. Bạn nhắm mắt và lại 1 lần nữa, như hàng trăm lần trước đó...
(Nguồn: sưu tầm)

Không tiêu đề...
Đôi khi chúng ta cũng nên học cách tha thứ, tha thứ những gì người đó đã làm với ta, tha thứ với những gì xã hội này đã gây ra với ta, tuy khó khăn nhưng khi chúng ta tha thứ được mọi chuyện thì lòng sẽ bớt sự hận thù, ghen ghét còn hơn là việc mỗi ngày bạn ra đường, bạn phải đối diện với xã hội với một ý nghĩ trả thù một cách mệt mỏi và đau đớn, kể cả khi bạn đã trả thù được họ thành công thì liệu lòng bạn có nguôi không? Vậy nên, đừng vì lòng mà mất đi tâm, cái não bạn có tốt hay không còn nằm ở việc bạn có biết kiểm soát cảm xúc của mình không và đôi khi, sống tốt lại là một cách trả thù tốt nhất.
Chiếc ví và điều cần phải nghĩ
Vậy bài học rút ra ở đây là gì? Đó là quan điểm của người khác dù đúng hay sai, hãy cứ im lặng, đừng tranh cãi! Vì sao? Trong cuộc đời này có rất nhiều trường hợp bạn thích cái này nhưng họ lại thích cái kia hơn và chê bạn, vậy thử hỏi, nếu người đó ghen tị với bạn hay đơn giản chỉ là đóng góp ý kiến và vốn vấn đề đó chẳng to tát, cũng chẳng hưởng gì tới cuộc sống của bạn thì tại sao bạn phải tranh cãi với họ xem ai sai ai đúng, nếu chúng ta làm thế, chẳng phải chúng ta là kẻ sân si hay sao? Vả lại, bạn có thể chiến thắng trong cuộc tranh cãi đó, nhưng liệu họ có phục bạn không, hay chỉ coi bạn là kẻ hiếu thắng, thậm chí còn phá hỏng cả một mối quan hệ bạn bè nữa.
Vậy nên "quan niệm khác biệt, đừng cố tranh cãi"
Đối phó và giáo dục; Ai sai ai đúng?
Thứ 1 : Chi trả 10 triệu cho 1 tháng học ở đây thì không phải là nhà giàu sao, chẳng lẽ bạn ý đi học chùa?
Thứ 2 : Đối với những bạn học giốt đấy, tất nhiên là cô phải giúp đỡ một cách tận tình rồi, đâu phải đến cả học sinh giỏi như bạn ấy mà cô còn phải giúp
Thứ 3 : Nếu thực sự cô có thái độ như thế, thì tại sao bố mẹ bạn ấy không phát hiện được mà đến lượt bạn ấy?
Sau khi xem xét kĩ lại, tôi bất chợt phát hiện ra một khái niệm của con người hiện nay : giả dụ có một cô nhân viên nọ rất bất bình khi phải làm một công việc nặng nhọc và công việc ấy có giá trị 10 triệu nhưng tiền được trả chỉ có 5 triệu, cô ấy nói : tại sao tôi phải làm một công việc 10 triệu khi mà tôi chỉ được trả 5 triệu? Thế là cô ấy bắt đầu làm biếng, tìm mọi cách để trốn tránh công việc mà vẫn được hưởng 5 triệu. Cô ấy có vẻ rất lời nhưng không, trong khi cô ấy cố trốn tránh công việc thì lương của cô ấy vẫn thế trong khi những người khác họ đã thăng cấp lên thành trưởng phòng hưởng lương 100 triệu, vậy chẳng phải cô ấy rất lỗ sao? Nếu cô ấy chịu làm việc thì chức trưởng phòng trăm triệu cũng sẽ thuộc về cô ấy, cũng như bạn tôi vậy, cậu ta vốn là một học sinh giỏi, được 100 điểm đối với cậu ấy cũng rất dễ dàng, nhưng việc cậu ta ghen tị với những học sinh giốt con nhà giàu đó thì cậu đã thấy không công bằng, từ đó cậu ta luôn tìm cách đối phó với cô để không thấy bất công bằng nữa, nhừn thực sự cậu ta đã nhầm : Trong khi cậu ta vẫn đang tìm cách đối phó với cô thì những bạn học sinh giốt kia đã học giỏi hơn, và tích lũy nhiều kiến thức hơn cho họ còn cậu ta vẫn chỉ dậm chân tại chỗ, chê bai những người đã từng học giốt hơn cậu ta
Vậy nên tôi đã hỏi cậu ấy : Chẳng lẽ cô có thể cho tất cả các bạn đó được điểm 10 hay sao? Tại sao cậu không thử cố gắng một lần, nếu cậu chỉ luôn tìm cách đối phó với cô thì cậu vẫn giốt thế thôi, còn nếu cậu vào đây với mục đích tích lũy kiến thức thì tại sao phải làm những trò hèn hạ đó?
Đúng vậy, việc chúng ta học hay làm việc là để tích lũy kiến thức, chứ không phải tự dưng người ta dâng tiền cho bạn để bạn chẳng làm gì cả, nếu chúng ta tích lũy được hết mọi thứ ở công việc đó, thì cho dù đãi ngộ tệ đến mức nào thì khi bỏ việc bạn vẫn có thể tìm được một công việc tốt hơn với những kiến thức đó
Mọi người chúng ta đều có suy nghĩ rằng tại sao tôi phải làm cho anh trong khi tôi chẳng nhận được thứ gì cả! Nếu thế thì anh cũng sẽ không có được chất lượng công việc tốt với tôi thôi, thiết nghĩ nếu chúng ta không biết nhìn xa trông rộng, chỉ biết lợi ích cho hiện tại mà không biết tích lũy cho lợi ích lâu dài thì chúng ta vẫn sẽ mãi đứng đó, đứng sau lưng người khác mà thôi.
Những năm đầu đời quan trọng như thế nào?
Mới đây thôi, cậu bạn của tôi đã quyết định việc chỉnh đốn lại cách ăn nói và cư xử của mình, tôi thấy tuy là hơi muộn nhưng cũng rất vui vì dù sao cũng đã tình ngộ
Tạm gọi người đó là B - B là một cậu bạn rất hào sảng và nhiệt tình, tôi và B đã từng chơi với nhau từ hồi cấp 1 tới giờ nên cũng có thể nói là thân. Duy chỉ có 1 điều mà tôi không thích ở cậu ấy, đó là cách hành xử và ăn nói
Còn nhớ hồi tôi mới vào cấp 2, B đã nhiệt tình xung phong lên giới thiệu bản thân với cả lớp bằng một giọng hết sức là chói tai, lời nói của B thậm chí còn hơi thô lỗ nữa, làm cho một lúc sau các thầy cô bên lớp khác hỏi ở lớp có đánh nhau à? Sau khi giới thiệu xong, thậm chí B còn gọi giật tôi lên và quàng vai bá cổ tôi, nói với tôi rằng "Đây là anh em của tớ đó, người này tuy hiền lành thế thôi chứ hổ báo lắm đó!". Khi đó ai cũng nhìn tôi như thế tôi đang bị B dìm hàng công khai vậy. Tôi ngượng đến tái mặt, đầu cúi gằm xuống bàn suốt cả buổi hôm đó vì quá ngượng. Thực ra lúc đó tôi đã có ý nghĩ nghỉ chơi với B nhưng nghĩ lại thì B cũng rất tốt bụng và biết giữ lời hứa, tôi nhờ gì B cũng cố gắng giúp đến cùng, nên tôi đành "ngậm bồ hòn làm ngọt", tự ngẫm tưởng rằng giá như cậu bạn B của tôi khéo ăn nói hơn một chút thì sẽ tốt bao nhiêu!
Sau đó dần dần tôi cũng có những người bạn mới, và B cũng vậy, nhưng cách đây mấy tháng B có nói với tôi B đã nghỉ chơi với mấy bạn đó rồi, tôi hỏi tại sao, B liền bực tức nói : Mấy đứa đó toàn mấy đứa adua, nịnh hót, đến lúc tớ mới nói có vài câu thì bọn nó đã nghỉ chơi rồi, cái bọn khốn nạn đó cậu còn nhắc lại làm gì nữa cho mệt! Thực ra không phải tôi không biết, những ngườu bạn của B cũng rất tốt bụng, hiền lành và học giỏi như B vậy. Nhưng tôi nghĩ mấu chốt vấn đề ở đây lại nằm ở cách ăn nói của B, nhiều lần thậm chí khi nghe B nói, tôi còn tưởng B đang hét vào mặt tôi vậy. Tôi đã cố giải thích rất nhiều lần với B rằng nên tạo ấn tượng tốt với người khác ngày từ đầu nếu không sẽ bị coi là một người xấu và dần dần mọi người sẽ xa lánh cậu ấy. Thậm chí lúc đó B còn nói với tôi bằng giọng khinh bỉ : "Ấn tượng? Còn lâu, tớ là tớ nên tớ có quyền hành xử như tớ muốn, còn nếu họ không thích tớ thì vấn đề là ở bọn họ, không phải tớ!"
Và đúng như tôi dự đoán, vấn đề của B đã dần hiện ra : Sau 1 năm học đầu tiên, mọi người đều coi B là một kẻ bắt nạt, mọi việc từ việc học, đi chơi hay tham quan đều chẳng có ai dám rủ B đi cũng vì B quá thô lỗ và cộc cằn, toàn làm mất lòng người khác mặc dù cậu ta không hề như vậy, giờ tôi thấy B như một kẻ bị cô lập trong lớp vậy, thật đáng thương
Qua đó, chúng ta thấy được rằng để được mọi người có ấn tượng tốt về bạn thì trước hết bạn phải tạo ấn tượng thật tốt đối với họ ngay từ lần gặp đầu tiên đã. 1 năm đã là quá đủ để chúng ta định hình được tính cách của chính mình trong xã hội và dần đi vào quỹ đạo với mọi người, cũng như B vậy, trong 1 năm đầu, cậu ta luôn tạo ác cảm và ấn tượng xấu về B mặc dù B không hề như vậy. Giá như lúc đó B cố gắng chình sửa lại hành vi của mình thì mọi chuyện đã không đến mức này.
Có một số người sẽ nói rằng, việc tạo ấn tượng tốt với người khác thực ra chỉ là sự giả tạo lúc đầu vì thực sự những người đó không như thế thì sao? Chẳng lẽ lừa dối người khác là tốt ư? Thật ra là không, tạo ấn tượng tốt ở đây không có nghĩa là bạn phải giả tạo, mà cái ấn tượng ở đây là ấn tượng về cá tính, phong cách và tư tưởng của chính mình, vì chính những ấn tượng đó đều tạo nên con người mình và sẽ là nền tảng cho cuộc sống tương lai của bạn. Còn về những tính xấu của bạn, tôi không bảo là chúng phải giấu những cái xấu đó đi, mà chúng ta phải chỉnh sửa lại những tính xấu đó của mình, vì khi bước vào một môi trường mới, để hòa hợp với họ, chúng ta buộc phải có tinh thần trách nhiệm và sự chín chắn mà những điều ở đây đều là tốt cho ta về mặt lâu dài
Mong rằng mỗi chúng ta đều hiểu thế nào để tạo được ấn tượng tốt với mọi người, tránh việc quá thô lỗ hay quá giả tạo, chỉ cần là chính mình thì bạn cũng sẽ đều được mọi người yêu quý.
@Nguyễn Minh
Về Nhà Đi Con: Đáng để suy ngẫm
Đừng bắt em phải quên: Xem mà muốn quên luôn!
Birdemic: Dở đến nỗi chúa cũng phải khóc thét
Birdemic: Shock and Terror, bộ phim của vị đạo diễn Việt kiều James Nguyễn ra mắt vào năm 2010 được xem là "kiệt tác điện ảnh" dở ...
-
Thực ra dự án này đã được tôi khởi động từ hè năm 2019, với tổng cộng số chương dự kiến là 5 chương, nhưng vì lý do học tập cũng như công vi...
-
Hà Nội 22.12.19 " Cho dù có độc nhưng vẫn rất xinh đẹp Hay chính vì có độc nên mới thấy xinh đẹp?" Một giấc mơ...