Hồi nghỉ hè mấy năm trước tôi từng chơi với một cậu bạn tên N (tạm gọi là thế!), đối với tôi và mọi người, N thật sự rất tốt tính, cậu ta luôn luôn giúp đỡ mọi người, không chuyện gì là không từ chối, hay có thể nói là rất nể người khác, thậm chí có người xa lạ vay tiền cậu ta cậu ta còn cho mượn nữa là! Đôi khi tôi nghĩ N thật ngốc nghếch, lúc nào cũng nể người khác thế chỉ có khổ mình. Và tôi nghĩ là những người bạn khác cũng nghĩ như thế. Bằng chứng là chuyện tôi sắp kể dưới đây sẽ cho các bạn thấy sự-nể-nang-người-khác-quá-mức là như thế nào.
Chuyện là vào một ngày đẹp trời nọ, chúng tôi đang chơi đá bóng với nhau, thì đột nhiên có một người bạn tới trước N, nói rằng cậu ta cần tiền để mua bộ bài tú lơ khơ kia hứa sẽ trả, nhưng vấn đề lại nằm ở chỗ N lúc này thực sự đang không có tiền, nhưng lại không dám nói với cậu bạn kia, sợ phật ý cho nên khi nghe xong, N giả vờ lảng đi lảng lại chỗ khác, thế rồi cậu bạn kia tưởng N cố ý cà khịa mình, thành ra bữa đó có trận đánh nhau to, kinh đến sứt đầu chảy máu. Hết.
Nhưng chuyện đáng nói ở đây lại là cái sự-nể-nang-người-khác-quá-mức của N ở đây không những làm người khác cảm kích, mà thậm chí còn vô tình tạo nên một người đối đầu mới làm N khốn đốn hơn. Đó cũng là một trường hợp điển hình của việc không biết tôn trọng cảm xúc của chính mình là như thế nào
TRƯỚC MÌNH SAU NGƯỜI, TUY HƠI VÔ TÂM, NHƯNG ĐÓ LẠI LÀ CÁCH ĐỂ CÓ THỂ SỐNG ĐƯỢC TRONG XÃ HỘI NÀY.
Luôn có một loại người tồn tại trên đời này với một đạo lý : "Trước người sau mình". Ai gặp khó khăn trước thì giúp, còn khó khăn của mình để sau. Khi gặp chuyện khó xử luôn nghĩ về người khác, còn cảm xúc mình thì không quan tâm. Luôn luôn kiêng nể người khác, không dám nói ra ý kiến riêng của mình. Sợ người khác phật ý, luôn luôn phải sống vì mọi người. Một loại người như vậy, tôi còn không hiểu sao suốt ngày họ nói khắp nơi mình là một người tốt cơ chứ.
NÊN HIỂU, TRƯỚC KHI TÔN TRỌNG NGƯỜI KHÁC, BẠN PHẢI TÔN TRỌNG BẢN THÂN MÌNH TRƯỚC, NẾU KHÔNG BẠN SẼ CHẲNG KHÁC GÌ MỘT CON CHÓ CHẠY THEO CHỦ ĐÂU.
Một con chó chạy theo chủ? Bạn có một là một loại người như thế? Nếu có thì tốt thôi, làm một con chó để chạy theo 7 tỉ người trên thế giới này cũng không phải là tệ, nhưng tôi nghĩ chưa chắc đã có ai quan tâm đến một con chó như bạn.
Không ai vốn là một con chó cả. Người cũng vậy. Làm người là phải biết tôn trọng nhau, ai chẳng hiểu điều đấy. Vậy khi họ xâm phạm bạn, bảo giúp đỡ nhau, vậy bạn có giúp không? Chúng phải biết rằng chúng ta có giới hạn của chúng ta, không thể để ai xâm phạm được. Họ phật ý thì kệ bố họ, mình vẫn là mình, một mình của chính mình.
HỌ PHẬT Ý THÌ KỆ BỐ HỌ, MÌNH VẪN LÀ MÌNH, MỘT MÌNH CỦA CHÍNH MÌNH
Ý tôi không bảo bạn phải là một con người ích kỷ, nhưng phải tạo dựng riêng một ranh giới nhất định cho bản thân, tránh bị người khác xâm phạm vào. Đừng bao giờ nhẫn nhịn một việc mà họ làm sai với bạn, cũng đừng bao giờ để mình phải chịu thiệt vì cái tính tốt-bụng-dễ-dãi của mình, chúng ta phải đứng lên bảo vệ quyền lợi cá nhân của mình, nếu không, khi đó không phải là tốt bụng, biết nghĩ cho người khác, mà đó là một lòng tốt giả tạo, một sự hi sinh vô ích đánh mất bản thân mình rồi.
Chung quy lại, chúng ta có thể tốt bao nhiều cũng được, nhưng tuyệt đối đừng để đánh mất bản thân mình vì người khác, cũng như phải biết đòi lại những thứ mình cần
MỤC TIẾP THEO : MỤC 3 : BẠN KHÔNG KIÊN CƯỜNG ĐẾN THẾ, NHƯNG CHỈ CÓ THỂ MỘT MÌNH KIÊN CƯỜNG
@Nguyễn Minh

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét