Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2020

Nghe lời cha mẹ là bất hiếu với cha mẹ?



Tôi nhớ có lần tôi được đi chơi với cả gia đình, vì hôm đó nghỉ lễ 2/9 (dù giờ hết từ đời tám hoánh rồi:)). Hôm dó rất vui, tôi được đi siêu thị, rồi khu vui chơi,... Nói chung là nhiều chỗ lắm. Rồi còn ăn cả mỳ ý, pizza, buffet, kem, sinh tố, buffet của buffet 1, buffet của buffet 2,... giờ viết ra bỗng thèm:)))

Tôi còn nhớ rõ cái lúc tôi đang chạy tọt vào nhà vệ sinh vì cái tộ tham ăn nên ọc ọc thì bỗng chạm mặt I, cậu bạn hồi cấp 1 của tôi. Lúc tôi đang nhìn thấy thì cậu ta đang mặc một bộ vest, rồi bị mẹ nắm chặt tay đưa đi đâu đó, lúc đó tôi cũng chẳng để ý mấy, chỉ đến khi "giải quyết"xong , tôi mới chạy ra tìm I, nhưng không thấy đâu nữa. 

À, mà tôi quên mất chưa giới thiệu về I cho các bạn nhỉ. Thực ra I là bạn học cũ hồi cấp 1 của tôi, cậu ta học giỏi, cần cù, hướng nội và ít nói chuyện lắm, tôi có nhớ mang máng hồi đó là sáng nào trước khi vào trường tôi cũng bắt gặp mẹ của I nhé mấy tập giấy ăn vào cặp cậu ta phòng bị "buồn...". Thế là cứ lên lớp cậu ta cũng bị trêu chọc mãi không thôi vì lớp mấy rồi mà còn phải nhờ mẹ giúp cho việc đi ị:). Thế rồi bằng một lý do nào đó, lúc đang học, mẹ của I đến trước cửa lớp, dắt I đi và chúng tôi cũng không thấy I đâu kể từ đó nữa. Như kiểu cậu ta bốc hơi vậy. Họp lớp không. Chạm mặt nhau cũng không. Giờ hỏi lại chắc chả ai nhớ tới cậu ấy nữa.

Giờ khi vào đến cấp 2, lúc tôi vô tình nhìn thấy cậu ta đang bị mẹ dắt tay đi, lúc đó như kiểu gấu mẹ lôi gấu con đi vậy, mà cậu ta có phải gấu con nữa đâu, cao hơn cả cái đầu mẹ nữa chứ chẳng đùa. Những ngày sau đó tôi cứ nghĩ mãi về I, lúc đó tôi vừa cảm thấy I  thật ngoan ngoãn, nhưng cũng thật trẻ con. Thậm chí đôi lúc tôi còn nghĩ đến tương lai của cậu ta khi cậu ta vẫn như bây giờ và vẫn để cho mẹ cậu ấy can dự quá sâu vào cuộc đời của cậu ấy, mới thế thôi mà tôi đã phát hoảng. Một người an phận, nhu nhược và thiếu chủ kiến, chỉ biết bám váy mẹ, thử hỏi tương lai cậu ta sẽ làm được cái gì đây?

Khi nghe về những đạo lý về con cái phải nghe lời cha mẹ, con cái phải theo gương cha mẹ và bắt chước cha mẹ, cái đó tôi luôn thấy đúng. Nghe lời bề trên là việc phải làm vì họ là những người sinh ra chúng ta nhưng giờ nghĩ lại tôi lại thấy hơi sai sai. Không phải là đạo lý đó sai mà là cách mọi người áp dụng vào thực tế đó là hoàn toàn sai. Thay vì giúp con cái noi theo gương và đưa ra những lời khuyên đúng đắn thì họ lại nhúng tay vào cuộc sống con cái của họ, điều khiển cuộc đời của nó, khiến nó chỉ biết an phận nghe theo, không biết phản vệ, cũng không làm gì, thậm chí họ dần dần biến con cái mình thành một kẻ đớn hèn, nhu nhược trong xã hội mà đến chính họ còn không hề hay biết.
...
Vậy xin hỏi những đứa trẻ đó nghe lời cha mẹ kiểu thế có phải là những đứa trẻ ngoan không? Tôi nghĩ là không.

Khi họ điều khiển cuộc sống của một đứa trẻ, áp đặt những áp lực, những định kiến cho đứa trẻ đó, họ nói làm thế là vì con cái, những thật sự đứa trẻ đó có có cần cái vì đó không? Không. Nhưng nếu đứng lên chống lại thì ích lợi gì? Rồi khi chuyện đó xảy ra, họ lại bảo những đứa trẻ đó không hiểu cha mẹ đã lao tâm khổ tứ thế nào để nuôi nó thành người, mặc dầu lúc nào nó cũng cố gắng gồng mình lên để đáp ứng những 
cái hi sinh miễn cưỡng đó, thử hỏi, đứa trẻ đó không mệt chắc? 

HI SINH MIỄN CƯỠNG VÌ MỘT NGƯỜI LUÔN LÀ GÁNH NẶNG VỀ TÌNH CẢM

Thậm chí còn có những bậc phụ huynh từ lúc sinh ra đã trải thảm đỏ cho con, không va chạm, không tổn thương, rồi còn vẽ sẵn con đường tương lai, rồi bắt con miễn cưỡng làm theo, vô tình biến tuổi thơ, ước mơ, hoài bão của một đứa trẻ thành viển vông cả, thành vô dụng cả, thành tẻ nhạt cả. Thực sự không hiểu sao họ còn hãnh diện rêu rao khắp nơi cơ chứ.

Đã có bao nhiêu vụ án con giết mẹ chỉ vì áp lực học hành, các bậc phụ huynh đấy có rõ chăng? Họ có rõ rằng một bậc cha mẹ tốt là một bậc cha mẹ luôn ủng hộ con cái trong mọi bước tiến trong cuộc đời, biết dựng con dạy sau khi ngã và đưa ra lời khuyên cho con, khiến con có động lực thêm, cho con họ vững bước trên đường đời. Họ có hiểu điều đó không? Hay là họ chỉ vì sĩ diện của mình đối với mọi người mà vô tình tạo áp lực cho con vậy. Thử hỏi đó có phải yêu thương, quan tâm và vì con không, hay chỉ vì chính họ thôi?

Từ lúc nào điểm số học tập, hành tích khoa bảng và sự tôn trọng hãnh diện của cha mẹ lại quan trọng hơn đam mê, sở thích và hoài bão, ước mơ của trẻ con vậy? Từ lúc nào?

NGƯỜI VÌ BẠN THÌ LUÔN ỦNG HỘ BẠN, NGƯỜI KHÔNG VÌ BẠN THÌ LUÔN MUỐN NHÚNG TAY VÀO.

Vậy thay vì phải nghe theo những bậc cha mẹ như thế, sao chúng ta không đứng lên, không theo đuổi niềm đam mê, hoài bão của mình. CHÚNG TA CHỈ SỐNG MỘT CUỘC ĐỜI, DÙ THẾ NÀO THÌ KẾT QUẢ TỆ NHẤT CŨNG CHỈ LÀ TRẮNG TAY, NẾU CHỈ CÓ THỂ THÌ CỨ LÀM ĐI, SAO PHẢI SỢ?

Ý tôi không bảo là các bạn phải bất hiếu với cha mẹ, chúng ta phải không nghe lời cha mẹ. Mà chúng ta phải biết đứng lên làm những việc mình cho là đúng, tranh luận những việc mình cho là sai. Phải biết chọn lọc. Nếu chỉ biết sống như một cái máy, chủ máy nhập lệnh gì là làm theo, vậy, bạn còn lại gì? Một dãy bit chăng? 

Suy cho cùng, chúng ta phải biết nghe lời bề trên, đó là đạo lý mà ai cũng biết, nhưng chúng ta không được để để họ điều khiển cuộc đời của mình, tránh biến một cuộc đời thành vô dụng, thành tẻ nhạt thành nhạt nhẽo. Và cũng tránh khiến bố mẹ chúng ta phải lao tâm khổ tứ hơn vì những hi sinh miễn cưỡng mà họ đưa ra, ĐÔI KHI KHÔNG NGHE LỜI CHA MẸ CŨNG LẠI LÀ TỐT CHO CHA MẸ, TỐT CHO CẢ CHÍNH BẠN NỮA. 

MỤC TIẾP THEO : MỤC 2 : HỌC CÁCH TÔN TRỌNG CẢM XÚC CỦA CHÍNH MÌNH.

@Nguyễn Minh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Birdemic: Dở đến nỗi chúa cũng phải khóc thét

Birdemic: Shock and Terror, bộ phim của vị đạo diễn Việt kiều James Nguyễn ra mắt vào năm 2010 được xem là "kiệt tác điện ảnh" dở ...