
Mấy bữa nay, lớp tôi đang chuẩn bị cho sự kiện khai giảng ở trường, tuy là lớp tôi may mắn không phải xuống sân trường để dự lễ(có lẽ là tôi may mắn thì đúng hơn!), nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi không phải làm gì, trước ngày khai giảng cả trường kể các lớp không dự cũng phỉa tập dượt khai giảng, rồi sau đó lại lên lớp lau lau, chùi chùi, tóm lại là phải trang trí cho cả lớp, thật sự những ngày này tôi chỉ ước là cả tuần 2/9 quách luôn cho rồi!
Trong lúc đang lau lại cái sàn nhà, đột nhiên T(Nếu các bạn còn nhớ thì tôi đã từng nói đến T ở Chương 2 Mục 1), đang bê đống đồ bất ngờ va phải vào chậu nước làm nước bẩn văng tung tóe hết ra sàn. Công sức lau chùi nãy giờ thế là đổ bể, tức quá, tôi đứng phắt dậy định chửi cậu ta một trận, đột nhiên T nói : "Có mỗi cái chậu nước thôi mà để cũng không xong!". Tôi bèn nói : "Cậu làm cái quái gì thì tớ không biết, nhưng việc cậu cố ý làm đổ chậu nước bẩn mà tớ vừa mất công lau chùi xong thì cậu không chịu xin lỗi, đã thế lại còn cáu lại người ta, cậu có biết cậu quá đáng thế nào không hả?". T cãi bướng, nói : "Ai bảo cậu cứ để cái chậu nước lù lù ra đấy, chẳng nhẽ không thấy tớ đang đi lù lù trước cậu sao mà còn vô ý thế!"
Thấy T ngang ngược như vậy, tôi đâm quạu, nói : "Vậy chẳng nhẽ tớ đang lau sàn mà cũng phải ngước lên nhìn cậu có đi qua chỗ tớ hay sao, với lại cậu bị mù hay gì mà không biết vòng qua cái xô đó!?" Tính tình của T vốn kiêu căng, hách dịch, thế lại cậu là vừa vuốt ngược tóc lên, thở hắt ra một câu : "Đã mệt thì chớ lại còn phải đi ngước lên ngước xuống nhìn người, vậy cậu thử bê đống đồ này xem rồi biết, xong lại bảo người ta vô văn hóa đi!".
T cãi bướng quá làm tôi nghe xong mà giận đến phát cười. Tôi nói lại : "Nếu như cậu vậy chắc chắn tớ cũng sẽ nói như cậu thôi!" T bèn cười đểu : "Vậy tại sao cậu còn lên mặt dạy đời người khác?" Tôi nói tiếp : " Nếu tớ như cậu, vậy chắc chắn tớ sẽ làm như thế, và điều đó có thể chứng tỏ được rằng, tớ là một người vô đạo đức và vô văn hóa, chẳng lẽ tớ đã như thế rồi tự nhiên trở thành một người tốt? Cũng như vậy, nếu tớ có đạo đức, có văn hóa thì chắc chắn tớ sẽ không bao giờ hành xử như vậy, vậy thì làm sao mà tớ có thể gặp rắc rối được cơ chứ!"
T nghe xong tức lắm, liền mặt nặng mày nhẹ, có vẻ như sợ nếu nói tiếp sẽ đuối lý, mất mặt nên T liền ngẩng mặt lên trời rồi bỏ đi, kèm theo mấy lời chửi thề. Tôi cũng chẳng thèm bắt cậu ta chịu tội nữa vì dù sao cũng không thể thay đổi một con người ương bướng như cậu ta.
Có lẽ cái câu nói : "Cậu thử như tớ đi rồi biết..." hay "Rồi cậu sẽ biết thế nào là..." luôn là câu cửa miệng thường xuyên của mọi người hiện nay. Lên trên mạng, nếu bạn để ý tới những bài báo như tệ nạn xã hội hay con cái bất hiếu hay là drama thì bạn cũng sẽ thấy có một nhóm người thường bình luận kiểu : "Dù sao họ làm thế cũng vì abc,... các người nếu ở hoàn cảnh như họ vậy thế thì sẽ làm thế nào mà còn bày đặt phán xét? Rồi các người cũng sẽ như xyz kia thôi..."
Thực tế, lúc mới vào cấp 2, tôi thực sự rất ghét những người thường nói với tôi những câu như : "Tới lúc vào học rồi em sẽ hiểu, học hành là phải bù đầu tóc tai như bọn anh/chị đây". Song thực ra cho đến nay việc học với tôi vẫn không phải là một áp lực quá lớn, chỉ cần tôi hoàn thành đủ bài tập về nhà và chú ý nghe giảng hơn một chút là được, nhưng sau đó lại có những đàn anh, đàn chị ra trường nói với tôi rằng không chỉ có áp lực về việc học mà những áp lực về tình bạn hay tình yêu là rất lớn, rồi thì bạn bè chỉ suốt ngày bắt nạt nhau,... Mặc dù tôi cũng từng bị bạn bè "bán đứng" vài lần, nhưng giờ tôi đã có những mối quan hệ mới, những bạn mới khác tốt hơn, dù sao thì tôi vẫn nghĩ tình bạn là phải có sự thấu hiểu và đồng cảm chứ không phải bè phái hay là bắt nạt nhau như những lời họ nói.
Lúc đó tôi cũng muốn nói với những người đó rằng : "nếu em như các anh các chị, chắc chắn em sẽ làm như thế, còn nếu em là em thì em sẽ chẳng để mình phải thành ra như vầy". Đúng vậy, thực ra thì mỗi người đều có một suy nghĩ, một quan niệm khác nhau, bởi họ đã từng trải qua những khía cạnh khác nhau trong cuộc đời chứ không phải sống cùng suy nghĩ, cũng tư tưởng hay cùng một cuộc đời như chúng ta. QUAN NIỆM KHÁC NHAU, CÁCH SỐNG KHÁC BIỆT, ĐƯƠNG NHIÊN KẾT CỤC CŨNG KHÔNG THỂ TƯƠNG ĐỒNG.
Nhưng lại có những người thường không hiểu được điều này, họ cho rằng mình nghĩ thế này là đúng, họ phải nghe theo mình vì đó là điều tốt, nhưng bạn ơi, bạn nên nhớ rằng không phải lúc nào họ cũng gặp hoàn cảnh như bạn, thậm chí rất hiếm, vậy nên đừng đem tư tưởng cá nhân ra để chỉ trích người khác, bởi HỌ KHÔNG SỐNG CUỘC ĐỜI CỦA BẠN, VẬY NÊN ĐIỀU BẠN NÓI RA CŨNG QUÁ KHÁC BIỆT SO VỚI CUỘC ĐỜI CỦA HỌ. Vậy nên nếu có ai đó nói với bạn rằng "rồi cậu sẽ hiểu..." hay là "cái này là, cái kia là..." thì chắc chắn họ không phải là một người thông thái đâu mà đó chỉ là cái cớ cho việc mình không thể giải quyết tốt các vấn đề trong cuộc sống mà thôi.
CHÚNG TA PHẢI BIẾT RẰNG, KHÔNG PHẢI AI CŨNG NHƯ BẠN, VẬY NÊN ĐỪNG BAO GIỜ CỐ NHỒI NHÉT QUAN NIỆM CỦA MÌNH VÀO NGƯỜI KHÁC.
Thay vì cố trấn an với mình rằng : "Kim không đâm vào họ thì họ chưa biết đau, nếu họ như mình chưa chắc họ đã giải quyết nổi!" hay nhồi nhét suy nghĩ của mình vào người khác, bạn hãy đối mặt với vấn đề của chính mình, cố gắng khắc phục và sửa đổi những nhược điểm trong bản thân mà mình có, tránh đẩy bản thân vào vòng xoáy bất hạnh.
NẾU TÔI LÀ BẠN, TÔI SẼ LÀM NHƯ BẠN, BỞI TÔI LÀ BẠN, CÒN NẾU TÔI LÀ TÔI, THÌ TÔI SẼ LÀM KHÁC BẠN, BỞI QUAN NIỆM KHÔNG GIỐNG NHAU, TẤT NHIÊN CÁCH GIẢI QUYẾT SẼ KHÁC NHAU.
ĐÔI KHI, CỐ GẮNG THAY ĐỔI NGƯỜI KHÁC CHỈ CHO THẤY RẰNG BẠN ĐANG Ở THẾ YẾU
MỤC TIẾP THEO : MỤC 5 : HẠ THẤP 1 BẬC, BƯỚC LÊN 10 BẬC
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét