
Hồi trước, lớp tôi có một người bạn mới vào, tạm gọi là H nhé! Ấn tượng ban đầu của tôi về H là năng động, sôi nổi, nhiệt tình. Tôi hồi đó cũng khá thân với H, lúc đó mối quan hệ rất tốt. Nhưng có lẽ cái tính duy nhất mà tôi RẤT RẤT khó chịu : đó chính là cái tính DỄ NỔI NÓNG VÀ KHÔNG BIẾT KIỀM CHẾ. Cứ mỗi lần chúng tôi cãi nhau là nhất định cả cái lớp cứ oang oang lên, không ai chịu nhường nổi ai, lúc đầu thì tôi đành "ngậm bồ hòn làm ngọt", bỏ qua cho H, nhưng càng ngày cậu ta càng khó chịu, tự nhiên không biết từ lúc nào mà tôi cũng thành như cậu ta không hay, thế là, càng ngày mọi chuyện càng tệ đi, bọn tôi cứ hở ra là tức giận, hở ra là cãi nhau. Nhiều lúc tôi cũng chẳng hiểu nổi tại sao cứ khi nói chuyện H máu nóng nó lại xông lên tới não.
Thế rồi cũng có một số chuyện xảy ra, tuy qua đó chúng tôi cũng thân nhau hơn. Nhưng có vẻ như càng ngày tôi càng cảm thấy mối quan hệ của chúng tôi quá ngột ngạt. Mặc dù cậu ta vẫn tốt với tôi, nhưng có vẻ như điều đó không có nghĩa là khiến tôi không khỏi nghi ngờ về H, có nhiều lúc tôi nghĩ hay là H ghét mình, H lợi dụng mình, H lừa tiền mình?... Nhiều lúc tôi cũng muốn nói thật cảm giác của mình với H, nhưng lại ngại nên thôi. Tính tôi là vậy, vốn không thích quá ồn ào, hay quá xa cách, vậy nên có một thời gian tôi chẳng muốn chơi với H nữa những cũng không biết phải làm sao để nghỉ chơi với cậu ta. Cái cảm giác đó có thể diễn tả bằng 2 từ : CHƠI VƠI.
Xa mặt lại thành cách lòng, dần dần chúng tôi bớt nói chuyện hơn, dần dần chúng tôi cũng bớt chơi với nhau hơn. Thế là mối quan hệ cũng dần mờ nhạt đi, thậm chí đôi lúc H còn tỏ thái độ với tôi nữa. Tuy tôi hơi buồn, cũng có tương tư vài ngày, nhưng thực sự nếu không chơi được với nhau, thì cố gắng chơi với nhau thì chỉ càng tạo thêm sự phiền muộn và gò bó thôi. Tuy giờ mối quan hệ của chúng tôi cũng trở lại bình thường, nhưng nói chung là cũng không như trước kia nữa. Vậy cũng ổn rồi.
Giờ nghĩ lại, đúng là tôi thấy hơi nuối tiếc thật, nhưng có lẽ chúng tôi vốn không thể hợp nhau, cũng bởi hồi đó cả tôi và H đều không hiểu cách để nhường nhịn nhau. Giờ tôi mới hiểu ra : NHƯỜNG NHỊN KHÔNG PHẢI LÀ CHÁN NẢN, LÀ CHỊU ĐỰNG, MÀ ĐÓ LÀ QUAN TÂM, LÀ YÊU THƯƠNG.
Có thể nói phiền muộn một chút có thể thêm gia vị cho tình bạn như một nồi súp vậy, thêm một chút muối cho có vị ngon hơn, nhưng nếu cho quá nhiều muối, nồi súp sẽ mặn chát, xem ra là bỏ. Thậm chí nếu cố sống cố chết lao vào nồi súp đó còn khiến mình bị sỏi thận nữa là!
Cuộc sống vốn đã không dễ dàng, quả thật không muốn trước mặt bạn bè mà còn không được thoải mái, phải tính toán từng li từng tí làm sao để mình không bị thiệt thòi. Chúng ta là bạn bè quen biết nhiều năm như vậy, cớ sao lại là kẻ thù che giấu tâm tư?
NGƯỜI HAY NÓI LÝ VỚI NGƯỜI MÌNH THƯƠNG THƯỜNG KHÔNG PHẢI LÀ NHỮNG NGƯỜI THÔNG MINH.
NHƯỜNG NHỊN NHAU KHÔNG PHẢI LÀ SỰ THỤT LÙI, MÀ ĐÓ LÀ BIẾT CHẤP NHẬN, BIẾT CHO ĐI NHỮNG THỨ NGƯỜI KHÁC CẦN. Trên đời này luôn có những kiểu người luôn luôn phải tính toán chi li, cái này hơn mình hay cái này kém hơn mình,... nói chung là không bao giờ muốn mình mất một chút, phải luôn công bằng với mọi người. Nhưng đây vốn không phải là sự công bằng nữa, mà đó LÀ ÍCH KỶ, LÀ KI BO. Bạn à, bạn nên nhớ rằng không phải lúc nào cũng có thể phải so đo với người khác, ĐÔI KHI HÃY LÙI LẠI MỘT CHÚT, NHƯỜNG NHỊN MỘT CHÚT ĐỂ CUỘC SỐNG THANH THẢN HƠN.
CUỘC ĐỜI VỐN NHƯ MỘT CANH BẠC, CÓ THỂ MẤT MỘT ĐỒNG CHO HIỆN TẠI, NHƯNG SẼ NHẬN LẠI ĐƯỢC HÀNG TRĂM HÀNG NGHÌN ĐỒNG CHO TƯƠNG LAI.
NHƯỜNG NHỊN NHAU KHÔNG PHẢI LÀ ĐUỐI LÝ, MÀ ĐÓ LÀ ĐỂ GIỮ LẠI NGƯỜI MÀ MÌNH THƯƠNG. Đôi khi chúng ta thường hay có những trận cãi vã nảy lửa, mà thường là sau đó cả hai đều giận nhau, không ai chịu xin lỗi ai. Nhưng vốn một tình bạn, hay tình yêu là cần sự nhường nhịn, thông cảm lẫn nhau, còn nếu có những ai coi là khi đã tranh cãi thì phải thắng bằng được, thì có lẽ họ không biết rằng, cái cãi nhau đó vốn không phải là để phân định thắng thua, mà để xem thái độ của người đó với mình là như thế nào mà thôi.
CÀNG LÀM BỘ LÀM TỊCH CHỈ CÀNG DỄ MẤT GIÁ.
NHẪN NHỊN NHAU KHÔNG PHẢI CHỊU ĐỰNG OAN ỨC, MÀ ĐÓ LÀ LÙI LẠI MỘT BƯỚC ĐỂ SUY XÉT SỰ VIỆC. Xã hội này vốn không thiếu kiểu người hay tranh giành, đấu đá lẫn nhau, nhưng kết cục vẫn là cả hai đều chịu thiệt. Nhưng có lẽ cách giải quyết hiệu quả vấn đề này vẫn là : LÙI LẠI MỘT BƯỚC, SUY XÉT MỌI VIỆC, CHỦ ĐỘNG LÀM HÒA NẾU MÌNH SAI, BỊ ĐỘNG TRÁNH MẶT NGƯỜI MÌNH GHÉT NẾU HỌ VẪN CỐ CHẤP. Đó mới thật sự là cách xử thế sáng suốt nhất.
NHẪN MỘT CHÚT SÓNG YÊN BIỂN LẶNG
LÙI MỘT BƯỚC BIỂN RỘNG TRỜI CAO
(Ngạn ngữ Trung Quốc)
CUỐI CÙNG, KHI KHÔNG THỂ LÀM GÌ HƠN, MỈM CƯỜI VÀ THA THỨ VẪN LÀ TỐT NHẤT. Khi mọi chuyện đã không thể cứu vãn hay không thể làm gì hơn, không cần phải uất ức, không cần phải dằn vặt bản thân mình để trả thù họ, chỉ cần lùi lại, mỉm cười và cứ để mặc chuyện đời qua, khi đó bạn sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hơn là việc phải nhăn mặt suốt ngày đấy.
Suy cho cùng, HẠ THẤP 1 BẬC, BƯỚC LÊN 10 BẬC. Hãy học cách lùi lại để tĩnh tâm lại mà suy xét, lùi lại để cho đi, lùi lại tha thứ, để mỉm cười, và lùi lại để được yêu thương, để thanh thản hơn. Khi đó bạn sẽ hiểu rằng NHƯỜNG NHỊN MỘT CHÚT CẢ NHÀ ĐỀU VUI
@Nguyễn Minh
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét