Lớp học thêm Toán tôi có một cậu bạn mới chuyển đến, tên cậu ấy là Vũ K. Có thể nói ấn tượng của cả lớp đầu tiên và Vũ K là hoàn hảo. Từ thành tích đáng nể trong học tập đến tích cách dễ mến và hòa đồng, hay giúp đỡ và đặc biệt là với khả năng giải 1 phép nhân 8 chữ số chỉ trong vòng 5 giây... Nói chung Vũ K giỏi đến mức đôi lúc tôi cũng không hiểu sao cậu ta lại phải học thêm làm gì nữa cho mệt.
Sau khi lớp học kết thúc, tôi cùng cậu bạn thân, Nguyễn A về nhà, khi tôi tỏ ý khen ngợi và hâm mộ với tài năng Vũ K thì A chỉ buông thõng một câu : Tớ nghĩ một người có học lực cao như thế thì cũng phải cố gắng rất nhiều, biết là tốt nhưng tớ có cảm giác có vẻ Vũ K không có hứng thú với môn này một chút nào. Bằng chứng là tớ nhiều lần thấy cậu ta toàn ngủ gật trong giờ học, mà một người có hứng thú với Toán sao có thể lại có thái độ thế chứ. Tớ cá là do K học quá nhiều nên toàn ngủ gật nên tớ cũng không làm phiền nữa". Tôi thì ngay từ đầu cũng đã thấy nghi ngờ về K rồi, nhưng rồi mọi việc dần chìm vào quên lãng khi kì thi cuối năm sắp bắt đầu...
Sau hè, tôi trở lại lớp học thì nghe tin rằng Vũ K đã xin nghỉ học, khi tôi hỏi lý do thì cũng chẳng ai biết. Lúc đó tôi thực sự cũng khá bất ngờ và có một chút tiếc nuối dành cho sự ra đi của K, nhưng như có duyên nên vào một buổi tan trường, tôi bắt gặp Vũ K đang đi trên đường học về. Khi thấy tôi, K cũng có một chút bối rối rồi vội vàng chạy về nhà cất cặp để ra nói chuyện.
Khi tôi hỏi về việc tại sao cậu ta lại nghỉ học, Vũ K kể với tôi : "Thực ra ước mơ và đam mê của tớ là nghệ thuật, nhưng vì muốn làm bố vui lòng và không mất mặt trước mọi người, tớ buộc phải học theo con đường toán học từ khi còn học mẫu giáo. Để tớ thành một cậu bé thần đồng, tớ đã phải đánh đổi bằng thời gian, sức lực, tinh thần và còn cả nước mắt nữa. Thậm chí tớ còn không thể ngủ, bố tớ đã cho gia sư dạy thêm cho tớ nên tớ chỉ học ở nhà, tớ đã phải học Toán liên tiếp trong nhiều ngày. Do tớ quá mệt mỏi nên đã cố tình nhiều lần trốn học, giả vờ bị điểm kém, còn trốn cả về quê ông bà nữa, tớ đã phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều lần để quyết định từ bỏ môn Toán đã dày vò tớ suốt bao năm qua." vừa nói, đôi mắt của K ngân ngấn nước mắt. Sau khi trò chuyện hỏi thăm qua lại, chúng tôi tạm biệt nhau vì mặt trời đã xuống dần... Trước khi đi, Vũ K còn nói một câu làm tôi cảm thấy rất sâu sắc : "Cậu biết không, để làm một người hoàn hảo 100% còn khó hơn cả việc được tồn tại trên đời này"
Tôi đứng nhìn bóng xa mờ dần của Vũ K, thở dài một tiếng đầy nhẹ nhõm vì cậu ấy đã chọn đúng.
Con người vốn được sinh ra để hoàn thiện, chứ không phải hoàn hảo. Chắc c hắn sẽ không có chuyện Adam và Eva ăn trái cấm nên mới trở thành người bình thường đâu vì thực sự thực tế còn khốc liệt hơn so với cổ tích nhiều. Cuộc đời mà không có khuyết điểm hay sai lầm thì việc hít thở của chúng ta cũng sẽ vô nghĩa, hưởng một cuộc sống an nhàn như vậy sẽ làm mất đi bản năng và lẽ sống của đời người, và dần dần cuộc sống hoàn hảo ấy sẽ đưa ta vào một quỹ đạo và khi đó, bạn chỉ có thể xoay nó 365 ngày/ năm. Bạn có thực sự muốn là một người hoàn hảo "an phận" như thế? Có thể có những người nói sẽ có một người hoàn hảo như một Mrs. Right hay một Mr. Right chẳng hạn, vậy thì quá tốt, nhưng để tìm một người như vậy còn khó hơn lên trời. Vậy nên nếu có ai tự nhận mình là hoàn hảo, thì hoặc là họ quá phô trương giả tạo, hoặc là một con người vô trách nhiệm, không dám đối mặt trước các lỗi lầm mà mình gây ra.
Thực sự thì hoàn hảo không phải là một kiểu 100% mà còn tùy vào cách nhìn của mỗi người, có thể D sẽ nói E là một nhà kinh doanh tài ba nhưng E sẽ lại hâm mộ vì tài tiếp thị không ai bằng của D. Cuộc sống vốn là vậy, HOÀN HẢO CỦA BẠN CHƯA CHẮC ĐÃ LÀ HOÀN HẢO CỦA NGƯỜI KHÁC, VẬY NÊN ĐỪNG CỐ GẮNG THAY ĐỔI BẢN THÂN CHỈ BẰNG HAI CHỮ HOÀN HẢO. Mỗi người một đôi mắt để nhìn và cái não để nghĩ, nếu bạn nghĩ có thể thay đổi tư tưởng của họ về thứ gì đó thực sự là không thể.
HOÀN HẢO CŨNG NHƯ SỰ HẠNH PHÚC, VỐN KHÔNG CÓ MỘT CHUẨN MỰC NHẤT ĐỊNH. Thay vì cố trở thành một người hoàn hảo, bạn hãy cố gắng sống theo cuộc sống của chính chúng ta, cũng đừng cố phải hoàn hảo trong mắt người khác, hãy sống để bạn vui, để bạn thỏa mãn, bởi ĐỜI NGƯỜI CHỈ LÀ GIỌT NƯỚC, MÀ MỘT VỐN GIỌT NƯỚC THÌ KHÔNG THỂ CÓ HÌNH DẠNG CỐ ĐỊNH.
Đôi lúc bạn hãy thử nghĩ lại xem, nếu cuộc sống của bạn là những ngày vui tươi hay tẻ nhạt, thì liệu bạn có cho rằng sự hoàn hảo làm bạn hạnh phúc hơn không?
@Nguyễn Minh

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét