Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2020

Được đau khổ là hạnh phúc...

Mới đây thôi, E đã trải qua một chuyện rất là đau lòng, thì ra cậu ta đã bị phản bội bởi chính người yêu của mình, mặc dù cũng có thể nói là tuổi mới lớn nên còn quá bồng bột chưa suy nghĩ được điều gì chín chắn cả nhưng việc này cũng làm tôi và đám bạn shock toàn tập vì vốn E và người yêu cũng rất gắn bó, thân thiết. Sau khoảng thời gian đó, E bắt đầu trầm tư hơn, suy nghĩ nhiều hơn và còn hay mộng tưởng lung tung nữa, cũng vì thế mà kết quả học tập gần đây rất giảm sút. Tôi cũng lo thay cho E nhưng cũng không biết làm thế nào để mà an ủi cậu ấy.
Thực sự trường hợp của E cũng không phải là hiếm. Nhưng để thoát khỏi một chuyện như E thì không phải ai cũng làm được. Con người dù có lạc quan đến mấy thì khi gặp chuyện buồn cũng không thể tránh được.

Trong cuộc đời, có một món quà mà ai cũng được ban tặng, đó là "thất tình". Chúng ta thường cho rằng thất tình là bị vứt bỏ, bị lừa dối. Làm tổn thương người khác và khiến cho họ mất niềm tin vào cuộc sống. Nhưng thực sự ý nghĩa của món quà ở đây lại khiến chúng ta nhận thức được đầy đủ về bản thân và đồng thời cũng hiểu và biết cảm thông cho người khác. Không trải qua thất tình thì có lẽ chúng ta sẽ không bao giờ có được người mình yêu, không biết mất mát là gì và quan trọng nhất là không còn biết trân trọng tình yêu nữa.

Xét ở một góc độ khác, sẽ có những người lại cho rằng : " mình thật may mắn vì không bị như E, chắc phúc đức mình quá lớn ". Nhưng xin hỏi, liệu các bạn cam thấy may mắn vì cái gì, vì thấy có người khổ hơn mình hay vẫn thấy việc sống an phận còn tốt hơn là sống như E? Cũng như thất tình vậy, đau khổ cũng là một gia vị để cuộc sống thêm đặc sắc hơn, có đau khổ thì mới có trưởng thành, có đau khổ mới có hạnh phúc và có đau khổ thì mới biết trân trọng hơn và cũng chính những gia vị ấy sẽ tạo nên bạn của ngày hôm này và cũng là bạn của tương lai. Nếu cuộc đời chỉ toàn một màu hồng thì thực sự là cuộc sống của chúng ta quá tẻ nhạt hoặc bạn đang đắm chìm trong mộng tưởng của chính mình và không dám đối mặt với hiện thực. Cũng là con người cả thôi, ai cũng như nhau hết, ai cũng phải chịu một lượng khổ nhất định rồi mới có thể an nhàn, hạnh phúc. Rồi các bạn ai cũng sẽ như E, không sớm thì cũng muộn bởi có câu : "Sướng trước khổ sau" mà. Nếu là tôi, thì tôi cũng sẽ đón nhận mọi đau khổ trên thế gian này, nhiều người sẽ bảo tôi ngốc, không biết số hưởng nhưng không, trong khi mọi người vẫn đang vui vẻ ngoài kia, vẫn đang trốn tránh thực tế dưới một vỏ bọc giả tạo thì tôi, tôi đã trưởng thành, chín chắn và biết chấp nhận với thực tế khốc liệt ở cái Trái Đất này.
Nhưng tôi cũng mong đừng ai như E, sau đau khổ buồn bã thì họ chỉ biết thu mình lại, không dám đối mặt, không dám chấp nhận thực tại và chỉ biết thu mình trong thế giới màu hồng ở giấc mơ. Bởi vì chúng ta càng dám đối mặt với trở ngại và đau khổ của cuộc đời thì chúng ta mới có thể tìm cách giải quyết chúng. Chỉ khi dám đối mặt với mọi đau khổ trong cuộc đời thì chúng ta mới thực sự làm chủ bản thân mình. SỞ DĨ CHÚNG TA ĐAU KHỔ, BỞI VÌ CHÚNG TA TỪ CHỐI TRƯỞNG THÀNH.
Vì cuộc sống là đau khổ là trưởng thành, đừng sợ nó, đừng thu mình lại vì nó vì chỉ khi bạn dám đối mặt, thì bạn mới chính là bạn, một con người trưởng thành và chín chắn
Đôi khi hãy hỏi bản thân, khi gặp trở ngại và đau khổ, bản thân đã làm gì, và làm như vậy có phải là một người có lý trí không?

@Nguyễn Minh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Birdemic: Dở đến nỗi chúa cũng phải khóc thét

Birdemic: Shock and Terror, bộ phim của vị đạo diễn Việt kiều James Nguyễn ra mắt vào năm 2010 được xem là "kiệt tác điện ảnh" dở ...