*Có một số trích đoạn được lấy cảm hứng từ sách, mong quý độc giả thông cảm*
Tôi có một cậu bạn tên I, cậu ta thật sự rất tốt bụng và vị tha(nói là thế chứ chưa chắc cho lắm;)). Có lần chúng tôi vừa đi trên đường vừa trò chuyện với nhau thì bất chợt thấy một cụ già đang ngồi ăn xin ven đường. Không hiểu sao lúc đó cậu ta lại tốt bụng thế, rút từ trong ví hết số tiền còn lại ra để đưa cho cụ (500k đấy các bạn! 500K!!!). Lúc đầu tôi cứ tưởng cậu ta giỡn chơi, xong lúc cậu ta định ra chỗ ông cụ đó đưa tiền, tôi phát hoảng, vì đó là số tiền cậu ta bao tôi sẽ đi ăn, thế rồi tôi chặn cậu ta lại, hỏi cậu ta đang đùa hả? I nói, dù sao cũng là ăn xin, ai mà lại vô tâm lướt qua thế, với lại cậu ta còn hứa sẽ chỉ đưa một ít tiền cho cụ thôi, không để tôi bị chết đói đâu.
Ra chỗ cụ đang ăn xin, cậu ta trò chuyện với ông cụ một chút, rồi đưa tiền cho cụ, nói thêm một chút gì đó nữa. Rồi cụ cũng cảm ơn rối rít, chạy tập tễnh đi luôn. Ôi thôi! Bữa bao của mình nay còn đâu! Giận quá hóa thẹn, tôi chạy lại chỗ I, hỏi là sao đưa nhiều thế? Bảo chỉ đưa ít thôi mà!? I bảo là không có tiền lẻ, nên bảo cụ đi đổi hộ tiền, thế là cụ đồng ý luôn! Với lại chắc sắp quay lại rồi đây! "Đúng là đồ ngốc mà! Tin người thì cũng phải vừa vừa thôi chứ! Để xem cái câu chuyện tốt bụng "ngớ ngẩn này sẽ đi về đâu!", tôi nghĩ. Không hiểu sao cái điều mà tôi nghĩ lại hóa thành thật. Đứng chờ cái cụ ăn xin kia hơn một tiếng, vẫn chưa thấy ra, tôi thì đói mèm cả ruột lẫn bụng, tôi chửi cậu ta : "ĐỒ OCS CHO! GIỜ THẤY CHƯA! TIỀN MẤT TẬT MANG, ĐÚNG LÀ LÒNG TỐT NGỚ NGẨN MÀ!". Tôi chửi xong rồi bỏ đi luôn, mặc cậu ta gọi giật lại. Thế là thành ra tối hôm đó tôi ôm bụng đói đi ngủ. Giờ nghĩa lại vẫn thấy I thật đáng ghét bao nhiêu!
Thật ra thì đây không phải là lần đầu tiên mà I làm thế, nhưng có lẽ đây lại là lần ảnh hưởng tới tôi, cũng như tới cậu ta nhất mà tôi từng gặp. Các bạn nghe xong cũng không tin phải không? Thậm chí là đến tôi tôi còn không tin nữa là!
Có rất nhiều người giống như I, tốt bụng đến mức ngây thơ, cũng tốt bụng đến mức giả dối. Thế nhưng, họ điều có một điểm yếu là : LÒNG TỐT. Tại sao tôi lại nói vậy? Bởi họ đều coi Lòng tốt là một công cụ để thể hiện sự thương hại của họ đối với mọi người. Nhưng thực sự, lòng tốt là phải không gây hại cho người cũng như không ảnh hưởng tới mình, đó mới là lòng tốt. Không chỉ thế, họ còn đặt lòng tốt của mình sai chỗ, vô tình biến lòng tốt của mình thành ác ý, thành một cái mỏ cho tiểu nhân đi đào. Vậy thì vừa hại người, lại còn vừa hại mình.
CÓ NGƯỜI TỪNG NÓI : LÒNG TỐT KHÔNG CHỈ CẦN TRÁI TIM, MÀ ĐÔI KHI CŨNG CẦN CẢ TRÍ NÃO, NẾU KHÔNG, MỌI LÒNG TỐT TRÊN ĐỜI NÀY SẼ ĐỀU LÀ VÔ NGHĨA.
Khi đặt lòng tốt của mình vào sai chỗ, chỉ có bi kịch và ai oán nhận lại. Khi đặt lòng tốt của mình vào sai chỗ, như kiểu khiến chúng bị dội một gáo nước lạnh, mất niềm tin vào cuộc sống này vậy. Khi đặt lòng tốt của mình vào sai chỗ, tự bản thân cảm thấy mình ngu dốt, ngây thơ, dễ bị lừa lắm, nhưng cho dù có oán hận bao nhiêu thì họ cũng chả quan tâm, bởi bạn cũng chả là gì của họ, chỉ là một món đồ thôi.
Thế đấy, khi lòng tốt đặt sai chỗ thì chỉ còn có thế. Đủ để bạn cảm nhận rồi chứ?
CHỊU THIỆT LÀ PHÚC, NHƯNG LÚC NÀO CŨNG CHỊU THIỆT THÌ LẤY ĐÂU RA MÀ PHÚC?
Không phải trên đời không có lòng tốt, chỉ có lòng tốt được đặt sai chỗ hay đúng chỗ mà thôi. Mà đặt sai hai đúng hay không thì chỉ có bạn mới có quyền quyết định. Vậy nên hãy là một người biết trao đi nhân nghĩa chứ đừng làm một người trao đi vô nghĩa, bạn nhé!
LÒNG TỐT ĐÚNG CHỖ, 10 PHÂN VẸN 10, LÒNG TỐT SAI CHỖ, CHỈ TỔ HẠI THÂN.
MỤC TIẾP THEO : MỤC 5 : KHÔNG CÓ NHỮNG ĐIỀU "TỪ TRÊN TRỜI RƠI XUỐNG"
@Nguyễn Minh

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét