
Hồi trước tôi có từng chơi với một cậu bạn tên I (Tạm gọi là thế!) Thế nhưng cuộc gặp gỡ lần đầu của chúng tôi có đôi chút phần đặc biệt : Tôi đã gặp I trong tình trạng bị mấy đứa vây quanh bắt nạt. Đầu tiên là bọn chúng chặn đường I, rồi moi tiền của I ra, sau đó đấm đá I túi bụi, bữa đó nếu tôi không kịp thời ra can thì đã xảy ra chuyện lớn rồi
Sau khi được tôi giúp, I cảm ơn tôi rối rít, còn mời tôi vào nhà nữa, nhưng tôi bảo là tôi không cần, thế rồi I lại đưa tôi lên một chỏm đất, chỏm đất đó hướng ra sông nên rất đẹp. Tôi ngồi xuống, hỏi I : "Tại sao cậu lại bị đám bạn kia đánh vậy?" Chợt I òa lên khóc, tôi lúc đó có hơi bất ngờ nên bảo I rằng nói cũng được, không muốn nói cũng không sao. Sau đó I sụt sịt kể lại toàn bộ câu chuyện của cậu ấy cho tôi
Theo như tôi biết thì I sống cùng bà ngoại tại một căn hộ cấp 4 ở gần trường. Bố mẹ cậu ấy thì đi xuất khẩu lao động nước ngoài, rất ít khi về, có khi cả năm cậu cũng chẳng bắt gặp được họ một lần. I có thể nói là một "mọt sách" chính hiệu, cậu ta học rất giỏi, cho nên mọi người đều hâm mộ I, còn có một số thì lại ghen tị với cậu ta(là đám bạn bắt nạt I), thế là từ đó đến giờ lúc nào I về nhà cũng bị bọn nó chặn đường lại bắt nạt.
I nói tiếp : "Tớ rất căm thù bọn họ, nhưng tớ không biết phải làm thế nào, cậu thử ở vị trí của tớ mà xem, lúc đó cậu sẽ làm thế nào?" Không hiểu sao mà lúc đó tôi đột nhiên đứng dậy, nói thẳng vào mặt cậu ta : "Nếu tớ là cậu tớ sẽ nói : Trả mẹ tiền cho bố đây đừng để bố mày điên!". I nói : "Cậu, cậu vừa nói bậy sao?" "Ừ! Đúng vậy đấy! Tớ thì ghét nhất cái thể loại ganh ghét với người khác, tớ tuy hiền nhưng cũng có giới hạn của riêng tớ, không thể để mọi người bắt nạt mình được"
Tôi nói tiếp với I : "Còn cậu, cậu luôn uất ức vì bị bắt nạt, vậy cậu thử nghĩ xem, cậu đã bao giờ đứng lên chưa, hay cậu chỉ giữ phiền muồn trong đầu mình? Còn hận thù, hận thù được cái gì, giữ phiền muộn chỉ làm cậu khổ thêm thôi!"
Lúc đó tôi cũng dịu giọng nói với I : "Cậu nên biết, KHÔNG AI CÓ QUYỀN LÀM ĐAU CẬU CẢ, CHỈ CÓ CẬU MỚI CÓ QUYỀN LÀM THẾ. Vả lại, không phải vốn họ xấu xa như cậu nghĩ như vậy đâu, họ bắt nạt cậu cũng bởi cậu học giỏi thôi mà". I sau đó cũng đã tự kiểm điểm lại bản thân, trước khi đi, I nói với tôi : "Cậu biết không, nếu cậu chỉ an ủi tớ, có lẽ tớ cũng chỉ càng thêm tổn thương".
Thật vậy, tôi nghĩ rằng mọi sự độc ác hay khổ đau đều có cái nguyên do riêng của nó, cũng như I vậy, cậu bị bắt nạt chỉ vì cậu ta học giỏi, vậy nên thay vì cố nhìn vào kết quả để tích trữ thêm hận thù, sao chúng ta không ngoảnh đầu lại nhìn nguyên nhân, từ đó hướng đến những điều tích cực hơn, BỞI MỌI CHUYỆN ĐỀU CÓ HAI MẶT CỦA NÓ, NẾU CHÚNG TA CHỈ BIẾT NHÌN VÀO NHỮNG ĐIỀU TIÊU CỰC THÌ CUỘC ĐỜI CHÚNG TA SẼ CHỈ LÀ MỘT MỚ BI KỊCH.
BIẾT ĐẶT MÌNH VÀO VỊ TRÍ CỦA NGƯỜI KHÁC MỚI CÓ THỂ NHÌN NHẬN SỰ VIỆC MỘT CÁCH KHÁCH QUAN NHẤT.
Chúng ta cũng hay nghĩ rằng những từng hại mình muốn mình đau khổ, bị bỏ rơi. Cho nên chúng thường tự dằn vặt, căm thù họ, tự cho mình vào thế là nạn nhân, thế rồi chúng ta từ bỏ những giây phút bình yên, sống trong lo lắng và sợ hãi, vậy thử hỏi có ích gì?
HẬN MỘT NGƯỜI KHÔNG CÓ NGHĨA LÀ LÀM CHO CHÚNG TA TỐT LÊN, MÀ CHỈ CÓ KHỔ ĐAU VÀ SỰ SỢ HÃI NHẬN LẠI.
Nếu bạn tốt bao nhiêu, họ có thể độc ác bấy nhiêu? Đó ai mà biết được, chúng ta vốn không cần biết điều đó, chỉ cần biết rằng chúng ta vẫn tốt bụng, vẫn thiện lương như thế, thì cho dù họ có độc ác bao nhiêu, họ cũng không thể hại được bạn.
Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta phải nhân nhượng họ một cách miễn cưỡng, bạn hiểu chứ? CHÚNG TA PHẢI TỐT BỤNG, NHƯNG CỨNG RẮN, cũng như tôi nói ở Chương 1 Mục 6, chúng ta phải biết tạo ranh giới, cho riêng mình, không được để họ xâm phạm vào ranh giới đó, chỉ khi làm được thế chúng ta mới không phải sống trong sợ hãi.
Nói chung lại, khi gặp khó khăn, khi bị người khác hãm hiếp, thay vì căm thù họ, hãy thử đặt mình vào vị trí của họ để nhìn nhận lại sự việc, nếu có thể thì hãy bỏ qua, đừng giữ bụng, khi đó có lẽ bạn sẽ biết cảm thông cho người khác hơn đấy. Nhưng chúng ta cũng phải biết tạo ranh giới cho riêng mình, không để vượt qua giới hạn đó, để tránh bị khổ đau, tránh gặp bi kịch, tránh bị sai lầm.
MỤC TIẾP THEO : MỤC 9 (MỤC CUỐI) : CHÚNG TA LÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN TỐT
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét