Thứ Năm, 31 tháng 12, 2020

CHÚC MỪNG NĂM MỚI!

NĂM MỚI XUÂN SANG
CHAO MỪNG TẾT DƯƠNG LỊCH
THẬT NHIỀU NIỀM VUI, HẠNH PHÚC
KHAI BÚT ĐẦU NĂM, ĐÓN MAY MẮN VỀ!




Thứ Ba, 29 tháng 12, 2020

Cây phượng ngày xưa

 Hôm nay, tôi về lại trường cũ. 20/11 đã đến rồi, chẳng biết có bạn bè nào còn nhớ trường cũ không mà về, nhưng tôi cứ kệ, tôi vẫn sẽ về lại trường, cốt là để gặp lại thầy, lại cô.

Thực ra, ngôi trường mà tôi từng học cũng cách nhà tôi tầm 2, 3 dặm lận. Vì hồi đó chỗ tôi ở không có trường cấp ba, mà trường tôi đi học lại là trường trái tuyến, tít tận sang quận bên, vậy nên sáng nào tôi cũng phải dậy trước tầm 2, 3 tiếng để bắt xe buýt đi đến trường cho kịp giờ; mà lỡ có dậy muộn rồi, có khi lúc đó tôi cũng phải vắt chân lên cổ mà chạy, chứ nếu đến muộn, có khi lại bị bôi đỏ cả sổ tên tôi chắc chết; giờ nghĩ lại, đôi lúc tôi vẫn còn thấy buồn cười.

Vẫn trên tuyến xe buýt ấy, tôi ngồi trong im lặng, tựa đầu vào cửa và nhìn ra xung quanh. Đằng kia, trên con phố tấp nập, những tưởng như hàng trăm, hàng ngàn học sinh đều đua nhau mà chạy đến trường - từ học sinh còn ở trường đến học sinh đã ra trường, rồi những người trưởng thành đến những phụ huynh từ tốn dắt con đi theo; bỗng thấy những khung cảnh ngoài kia thật giống y với tâm trạng và suy nghĩ của tôi vậy. Đột nhiên liên tưởng đến trường cũ, tôi lại thấy nôn nao và cũng thật khó chịu làm sao...

***

Xe buýt tốp lại bến, tôi xuống xe. Nhìn ra xung quanh, tôi lại há hốc mồm ra mà ngạc nhiên; bơi đối với tôi, cảnh vật quanh trường và cả chính ngôi trường mà tôi đã từng học ở đây, vẫn chẳng có gì thay đổi so với trước cả. 

Thẫn thờ nhìn ra một lúc, tôi lại đảo mắt nhìn vào phía trong trường. Dù hôm nay là 20/11, thế nhưng bên trong trường lại vắng tanh không một bóng người. "Thật kì lạ, tại sao trường lại có thể vắng đến như vậy nhỉ?"...

- Thằng Thành! Là mi đấy phỏng? - đột ngột một tiếng người gọi giật tên tôi lại

Tôi sững người quay ra, ra là bác Bảo vệ. 10 năm đã qua, nhìn bác cũng đã già đi nhiều, nhưng cái giọng đặc trưng của những người miền Trung như bác thật vẫn chẳng lẫn vào đâu được, giờ nhìn vậy chứ đoán chắc bác vẫn còn khỏe lắm.

- Về thăm lại trường phải không?

- Vâng, bác... - tôi gật đầu e lệ.

- Cái thằng suốt ngày đi học muộn nhất trường không ngờ lại có ngày về thăm lại trường cơ đấy! Đúng là thiên biến vạn hóa mà! - vừa tặc lưỡi, bác vừa kết luận.

Tiếp đó, lại sau vài lời hỏi nữa, bác còn "bốp" cho tôi thêm mấy cái khiến lưng tôi cứ như run lên vì sợ. Vì không biết phải nói gì, tôi chỉ đành cười trừ, sau lại xin phép vào nhanh cho bác đỡ kiếm cớ để "trò chuyện".

***

Bên ngoài trường nhìn thì là thế, nhưng khi vào bên trong trường, mọi thứ hầu như vẫn chẳng khác là bao. Tôi thẫn thờ đi từng bước vào trong trường mà lặng người nhìn ra cảnh vật xung quanh. Bất giác, tôi lại cảm thấy sao bồi hồi, sao mà kí ức thời đó lại ùa về thật là nhiều...

Nhìn kìa! Ở phía xa kia chính là cái xe bán kem mà ngày xưa tôi thường phụ nhà ăn để bán cho các bạn đây mà. Nhớ tầm đấy, mỗi tháng tôi có lương là trăm hai chục chẵn mỗi tháng; cũng đủ để đi cày "game"  thâu đêm suốt sáng mà không hết, giờ nghĩ lại, tự dưng lại muốn đi bán kem ghê.

Nhìn kìa! Đằng kia là cái rổ bóng được dán lên trên tường. Nhớ lúc đó, tôi toàn nhảy người đu lên đó mà mãi nó vẫn chẳng gãy nổi. Giờ thì nhìn nó vẫn vậy, chỉ có điều, nếu giờ tôi mà đu lên, liệu nó có gẫy không nhỉ?

A! Nhìn kìa, đó là cây...

Như bị ai chặn ngang họng, tôi sững sờ nhìn ra, miệng cứng im không nói, cũng chẳng nghĩ nổi được gì. Trước mắt tôi, cái cây phượng mà ngày xưa tôi chơi cùng đã bị chặt ngang thân, để lại cho trường là một khung cảnh hoang vắng và một nỗi buồn khó tả trong lòng...

Lê từng bước đi ra, tôi chạm vào ruột cây rồi rê tay trên đó một hồi lâu; vừa rê, tôi cũng chẳng có phản ứng gì, chỉ biết lặng người đi mà nhìn ra...

Hồi tôi còn ở đây, tôi thường hay chơi với cái cây phượng này lắm. Trước khi tôi ra trường, tôi từng là một người rất ngại xã giao, rất ít bạn bè, cũng thường không hay tham gia các hoạt động ngoài khóa của trường lớp, nên cả khi tôi vui lẫn khi tôi buồn, tôi sẽ luôn coi cái cây phượng trước cửa lớp tôi như là một người bạn để trút nỗi tâm sự của mình. Kể ra, hồi đó cũng vui lắm, đó cũng là lý do tôi về thăm trường một phần là vì vậy, thế mà...

Bất ngờ, một bàn tay đầy bụi trắng chạm vào vai tôi, tội giật người quay ra, là thầy. Thầy từng là thầy giáo chủ nhiệm của lớp tôi suốt những năm cấp ba, đó là thầy Hùng. Nhìn thầy, chốc tôi lại nhìn thầy những sợi trắng đã bắt đầu nhuộm lên tóc thầy, hay là do bụi phấn nên mới thế chăng?

- Thành, thầy rất ngạc nhiên vì em đã về đấy!

- Không có gì phải ngạc nhiên đâu, thầy.

- Mới thế mà đã mười năm, hồi trước nhìn em còn còi dí còi di như vậy mà giờ nhìn em đã thật khác xưa rồi...

- Mà thầy đang làm gì vậy?

- À, thầy chỉ đang phụ người ta bê chỗ đá vôi kia sang bên khu bển ấy mà.

- Mà sao trường những ngày này lại vắng thế hả thầy?

- Ừ, phải rồi. Vì hiện giờ nhà trường đang tu bổ lại nên những ngày này sẽ không có ai đến trường hết, giờ ở đây chỉ có nhiều bụi bặm, bẩn thỉu thôi... thế cho nên thầy mới ngạc nhiên vì em đến đây.

- Đó là việc họ phải làm mà, thầy không cần phụ đâu...

- Không sao đâu mà, thầy vẫn làm được tốt. Dù sao thì thầy cũng giúp họ để tăng nhanh tiến độ, hoàn thành cho sớm..

Chợt như vừa nhớ ra đươc điều gì, bất giác tôi lại hỏi ngang thầy:

- Mà thầy! Giờ cô Ly đâu rồi hả thầy?

...

Bất giác, người thầy đã lại trùng xuống. Như bị ai vứt cho một quả tạ vào ngực, bỗng tôi lại bắt thầy như đang bị nghẹt thở quá đỗi.

Tôi cũng vậy. Như đọc được tâm trạng của thầy, tôi lại gặng hỏi:

- Có chuyện gì với cô sao hả thầy?

...

- Cô chuyển công tác đi hay là...

- Không con, không phải vậy...

Nuốt nước bọt, tồi đành nín thinh, bởi nếu thầy đã nói như vậy rồi, thực tôi cũng chẳng nghĩ nổi có chuyện gì đã xảy ra với cô nữa...

- Cô ấy đã lấy chồng rồi...

- Lấy chồng?

- Phải, nhưng, chồng cô ấy không cho cô ấy đi làm nữa, họ cùng nhau chuyển nhà về quê chồng để sống, mấy năm nay đã không liên lạc...

...

Nghe đến đây, tôi lại lặng người đi, vậy là... cô Ly đã thực sự từ bỏ sao?

Không thể nào, hồi tôi mới vào trường, cô là một người rất có đam mê và rất yêu nghề, để một quyết định dễ dàng như vậy xảy ra... đó không phải là người cô mà tôi từng biết.

- Tại... tại sao cô lại từ bỏ, thầy? - tôi lắp bắp hỏi lại.

- Thầy không biết, nhưng có lẽ cô đã lựa chọn quyết định đó, có muốn cũng không thể thay đổi được...

Tôi nghẹn lại, bất giác khóe mắt tôi lại thấy cay cay, sao mọi chuyện lại có thể thành ra như thế này?

Còn nhớ, hồi tôi mới vào lớp 10, tôi đã từng khóc, khóc rất nhiều. Thực ra cả hồi cấp hai hay hồi cấp một tôi cũng đã từng khóc như vậy, nhưng cấp ba tôi lại khóc nhiều nhất, bởi tôi học trái tuyến, nên tâm lý sợ phải làm quen với những điều mới đã khiến tôi phải đối mặt với sợ hãi thoe từng ngày đi học. Thậm chí, trong suốt những ngày đầu năm học mắt tôi lúc nào cũng như bị nhúng nước cả ngày lẫn đêm vậy. Cũng may là khi đó có cô Ly - cô giáo dạy văn của lớp tôi - đã động viên và an ủi cho tôi rất nhiều, nên sau đó tôi mới bắt đầu bớt "mít ướt" dần đi và hòa nhập với bạn bè nhiều hơn.

Đáng kể ra, tôi cũng biết ơn cô lắm; mà không chỉ vậy, cô còn là một người rất giỏi trong việc giảng dạy, cô còn xinh đẹp và cũng thật hiền nữa. Nhớ những ngày đó cô đã nói với tôi, rằng từ bé cô đã có ước mơ được làm những việc mình thich - cô thích làm giáo viên. Khi làm giáo viên, cô sẽ được dạy, được truyền kiến thức và truyền lửa cho những học sinh như tôi, vừa nói, hình như cô cũng vừa xúc động lắm, ánh mắt cứ như ánh lên niềm hi vọng raoj rực về tương lai vậy, hay là có bụi vào mắt cô?

Sau đó, kể cả khi tôi đã ra trường, cứ năm nào đến 20/11 là chắc chắn tôi sẽ về để đem một bó hoa đến tặng cô. Thế nhưng, dạo mấy năm trở lại đây, vì lý do công việc mà tôi đã không còn về nữa, chẳng thể ngờ...

***

Mặc tôi cứ đứng đờ ra như người mất hồn, thầy Hùng chỉ ngậm ngùi đứng với tôi một lúc, rồi cũng bắt vai tôi mà bỏ đi. Năm phút, mười phút, rồi mười lăm phút, chẳng biết tự khi nào, tôi đã chẳng còn sốc nữa, chỉ thay vào đó là một sự thương hại và đầy tiếc nuối với người lái đò năm xưa...

Quay ra nhìn gốc cây phượng một hồi, tôi lặng lẽ đi ra và ngồi lên gốc cây phượng kia một lúc, lâu thật là lâu. Nhìn ra phía quanh trường, bất chợt sống mũi tôi lại thấy cay cay; mười năm rồi, đủ để cả một cuộc đời thay đổi, cũng chỉ như cái chớp mắt dưới sự khắc nghiệt của thời gian. Người cũ đã đi qua, người mới chẳng ở lại, nhìn ngôi trường nơi từng chứa biết bao kỉ niệm của mình sắp thay đổi, lòng tôi lại như bâng khuâng:

Còn đâu để nhớ những ngày xưa cũ?

Còn đâu để nhớ... cây phượng ngày xưa?

@Nguyễn My


Thứ Hai, 23 tháng 11, 2020

Mẹ nó

"Từ khi sinh ra, nó đã luôn muốn được gặp mẹ, nhưng... mẹ nó đâu?"

Nó tên là Linh. Nó bé lắm, to cũng chỉ hơn cái bàn để tivi có một tẹo. Nó còn bé, nhưng bố nó thì rất to, to bằng cả cái của chính để đi ra đi vào; tuy to như vậy, nhưng bố nó không được các bạn của nó ngạc nhiên cho bằng, vì bố nó có còn năm tuổi nữa đâu, bố nó đã phải hơn chục chục tuổi rồi, vậy nên bố nó phải đi làm, làm bốc vác thuê cho một kho hàng để kiềm tiền cho bố con nó được sống và ăn. Dù bận thì bận, thế nhưng bố nó lại là người nấu ăn rất giỏi, nó thích lắm: nào là dưa cải muối chát chát, lạc rang muối rất ngon, rồi còn cả rau muống, mồng tơi chấm muối nữa chứ! Có điều, bố nó lại không biết nấu cơm, nên cứ lần nào nó đi học về, nó cũng phải đi cắm cái nồi cơm điện hộ cho bố nó...

Căn nhà nơi hai bố con nó sống nằm ở tít tận trên tầng chót. Thường nhà ở tầng càng cao thì khung cảnh càng đẹp, nhưng vì bố con nó sống trong khu tập thể cấp 4, hơn nữa cái tầng trệt đó bị bỏ hoang không ai sống, vì khu nhà từng bị cháy, ở tít trong ngõ sâu, đã thế lại còn chật hẹp khó vào, nếu ở trên đó thì chỉ có nước nhảy lầu xuống mà chết thôi, nên không ai dám lên đó để ở cả, mà cũng may, vì nhờ có vậy mà thuê ở trển cũng rất rẻ, đỡ tiền hơn cho bố nó nhiều.

Mẹ nó thì đi xa, nghe bố kể nó mới biết mẹ nó đi làm xa để kiếm tiền gửi về cho bố con nó sống, cũng phải, vì nơi nó ở có khi cũng chỉ cách trung tâm thủ đô có một tẹo, chẳng đáng là bao. Thế nhưng, nó lại chưa bao giờ được gặp mẹ nó cả, có hay chăng nó cũng chỉ biết mẹ nó tên là Hiền và mẹ nó rất yêu nó, thế thôi. Có đôi lúc, nó cũng tự hỏi không biết mẹ nó ở đâu, nó lại đi xin bố nó cho đi tìm mẹ nó, nhưng bố nó không cho, nên nó nín, nó thôi, nó sợ bố nó cũng sẽ buồn vì nhớ đến mẹ nó. Tuy vậy, nó vẫn muốn được gặp mẹ nó ở ngoài đời, chứ không phải trong ảnh như bố nó vẫn hay cho xem; dù chỉ một lần thôi, nếu được như vậy thì nó sẽ thật sung sướng biết bao, rồi nó sẽ được mẹ đưa đi chơi, đi ăn, có khi còn sướng hơn cả đi học gấp trăm lần...

***

Một ước mơ của đứa trẻ thì luôn là ước mơ của cả thế giới, nhưng đối với nó, nó chỉ mong mẹ nó sớm về. Nhiều lúc nó nhìn thấy những đứa bạn được mẹ chúng nó chăm sóc, yêu chiều, rồi còn được đưa đi đây đi đó, nó cũng hờn lắm, có đôi lúc nó còn nấc nghẹn lên vài cái nữa cơ, bởi vì nó nhớ mẹ, mặc dù nó còn chưa được gặp mẹ nó một lần nào, nhưng cái ánh mắt dịu hiền của một người mẹ, cái nét mặt đoan trang của một người vợ qua bức ảnh cưới của bố mẹ nó đã làm cho nó thương, nó cảm giác như giữa mình với mẹ nó như có gì đó lớn lao lắm, những tưởng như không có gì có thể ngăn cách hai mẹ con nó vậy.

Vì nó không muốn quên mẹ nó, nên nó hay vẽ mẹ nó lắm, nhớ cái hồi nó còn bé, nó cứ đòi bố nó cho được gặp mẹ, đến bất đắc dĩ rồi, cuối cùng bố nó cũng phải đưa ảnh của bố mẹ nó ra cho nó xem, mà nó nhìn rồi, nó vẫn còn nhớ, nhớ kĩ, nhớ mãi mà đến tận bây giờ nó vẫn không quên, dù hiện tại thì ngày nào lúc nào nó muốn xem nó cũng có thể lấy ra xem cho được, thế nhưng nó vẫn thích vẽ mẹ, chẳng hiểu vì sao; nó vẽ mẹ nó xong là bức nào nó cũng phải gắn lên tường để mỗi khi nó sẽ quên, nó sẽ lại chạy ra để ngắm, ngắm mãi đến khi nào nhớ thì thôi. Có đôi khi, nó khen mình vẽ đẹp, hay là vì nó nhớ mẹ nên nó mới nói thế?

Cũng vì không muốn quên mẹ nó, nên lúc nào nó cũng mang theo một bức "dự phòng" vẽ mẹ nó để đi đến trường, dù không khoe với ai nhưng qua hành động của nó, ai cũng biết nó vẽ mẹ nó - một người mẹ mà không ai nghĩ đó là thật bởi có đứa nào đã được tận mắt nhìn mẹ nó đưa nó tới trường đâu mà biết!...

Nhưng không hiểu sao, vì lẽ đó, và cũng vì tranh vẽ của nó, mà nó lại bị mấy bạn nam ở lớp chọc giận đến phát điên, bọn chúng bảo với nó, rằng người mà nó vẽ trong tranh không phải là mẹ nó, mẹ nó không có thật, có đứa còn ác ý hơn, nói rằng mẹ nó đã bỏ hai bố con nó mà đi rồi. "Lêu lêu! Đồ gà mù mất mẹ!" - đó chính là những lời bọn con trai thường nói để chọc tức nó đến phát khóc. Nó uất ức lắm, nhưng nghĩ lại, nó thấy cũng đung đúng, vì nó đã được gặp mẹ nó tận mắt bao giờ đâu, mà nó chưa được gặp mẹ nó thì cũng có thể người mẹ trong tâm trí nó là không có thật rồi, có hay chăng cũng chỉ là bố nó đã bịa ra một người mẹ vô danh để với mục đích là dỗ dành nó cho qua chuyện thôi chứ sự thật là nó không có mẹ.

***

Với những suy nghĩ ngây ngô đó mà từ dạo bọn con trai trong lớp trêu, nó cứ sa sầm mặt xuống, miệng không dám hó hé một lời nào, sợ lại bị bọn nó trêu thêm. Về đến nhà, nó nấu cơm, nó ăn với bố nó, nó đi tắm, xong đi học rồi đi ngủ. Tuy nhiên, khi nó đi ngủ thì nó lại bắt đầu trằn trọc không sao ngủ nổi. Nó vẫn còn sốc. Nó vẫn còn sốc với những suy nghĩ quay mòng mòng trong đầu nó như một đống tơ rối không cách nào tháo ra được. Nó cứ trằn trọc, mắt thao láo một lúc lâu, rồi nó khóc, nó nắm một góc gối, rồi ôm mặt vào mà khóc. Nó khóc bé lắm, thỉnh thoảng chỉ sụt sịt có vài cái vì nó sợ nếu nó khóc to thì bố nó sẽ tỉnh dậy mà không ngủ được. Dù khóc thì bé, thế nhưng những giọt nước mắt nóng hổi từ trên má nó thì cứ hối hả đua nhau mà rơi xuống gối; nó khóc vì nó bất lực trước sự thật, một sự thật đau đớn rằng nó không biết mẹ nó là ai, nó không biết mẹ nó ở đâu và có đúng hay không, nếu không có nó, thì mẹ nó đã không bỏ hai bố con nó đi xa? Cứ như vậy, dưới dòng suy nghĩ miên man của mình, nó dần lịm đi, lịm đi trong những đống câu hỏi mà nó còn đang mơ hồ, và chìm vào giấc ngủ sâu một lúc lâu sau đó...

Nó đi tìm mẹ. Phải rồi, để biết mẹ nó thực sự là ai, nó phải đi tìm. Lẩm bẩm trong đầu về ý nghĩ đó, khi sực tỉnh lại, bất giác nó thất thần quay người ra về phía cổng trường. Bố nó đã đưa nó đến trường và bỏ đi từ khi nào. Sững người ra một hồi, nó lại quay người vào phía trong trường, các bạn học của nó đang được mẹ chúng nó dắt đến trường, tươi cười nói chuyện nom rất vui. Đứng lẻ loi trong đám trẻ ấy, bất giác nó lại quay ra cổng trường rồi bỏ mình chạy đi, nó cứ nhắm mắt nhắm mũi mà chạy thẳng ra khỏi cổng trường, rồi quẹo phải mà phi thẳng một mạch...

***

Dưới dòng người tấp nập trên đường, hai tay nó giữ cặp, nó ngước mắt nhìn lên những người xung quanh nó với một vẻ ngây thơ đến là ngơ ngác khó tả. Nhưng, họ cũng chẳng để ý đến thái độ hay hành động của nó lắm, họ cứ chỉ cúi gầm mặt xuống mà bước thẳng đi. Lạc lõng trong dòng người qua lại, bất giác nó lại đảo mắt nhìn ra phía bên kia đường; ở bên đấy, cũng dưới dòng người tấp nập qua lại, một người phụ nữ đứng đó, nhìn ra nó, tay vẫy chào, miệng mỉm cười nom rất tươi. Nó đứng người lại, ngơ ngác ra ở đó một lúc, rồi nó nhanh chóng len lỏi qua những chiếc xe máy đỗ bừa trên vỉa hè, xong nó tốp lại trước lề đường, nhìn lại ra người phụ nữ đó một lần nữa...

Đó là "mẹ" nó - người mà nó đã nhìn thấy trong ảnh. Đó là người mà nó đã từng ước ao được gặp một lần trong đời. Đó là người đã từng bị nó nghi ngờ, bị bạn bè nó trêu chọc. Đó là người mà nó đã từng khóc cũng như yêu, yêu rất nhiều. Đó là Hiền - mẹ của nó...

Nó đứng sững như trời trồng, mắt vô thần nhìn ra phía mẹ mình. Nhưng có vẻ như mẹ nó chẳng để ý đến sự ngạc nhiên của nó lắm, mẹ nó vẫn tươi cười, vẫn vẫy tay chào và còn có ý ra hiệu gọi nó lại.

Sau vài phút chết sững như thế, nó bắt đầu đặt hai chân xuống lề đường, nhìn ra phía xung quanh. Trước mắt nó, xe cộ trên đường chạy đi chạy lại như ngựa phi nước mã: nào là xe máy, ô tô, xe tải, rồi xe chở khách, xe đạp... tất cả ô hợp đủ loại đều đang chạy như điên trên đường. Trước hoàn cảnh éo le như vậy, chân nó giờ đây rụt đi phần nào. Mặt nó lại như mếu đi đôi chút, nó sợ. Nhưng nghĩ lại, nó chưa một lần nào được tận mặt gặp mẹ nó cả, nếu bây giờ sợ hãi, có lẽ nó sẽ chẳng bao giờ được gặp lại được mẹ nó một lần nào nữa, kể cả trong mơ có khi nó cũng sẽ chẳng gặp nổi.

Nghĩ đến đây thôi, nó lại lấy lại can đảm về mình, nó vững chân và bước xuống vỉa hè một lần nữa, rồi nó hít một hơi thật sâu, và nó chạy. Nó chạy như chưa bao giờ được chạy, mắt nó cứ nhắm thẳng mà chạy sang đường nơi mẹ nó đang đứng mà chạy đến. 

Nó chạy...

Nó chồm lên trên trước lề đường nơi mẹ nó đang chờ nó, rồi nó sà vào lòng mẹ nó, khóc nấc lên. Cuối cùng nó cũng đã được gặp mẹ nó - một người mẹ bằng da bằng thịt. Chẳng nghĩ được gì, nó chỉ lặng lẽ vùi mình vào trong lòng mẹ nó, để cho những giọt nước mắt còn lung linh trên má được vương lên chiếc áo đan len mà mẹ nó đang mặc. Nó thực sự... hạnh phúc...

Có nơi đó, ở giữa đường, mọi thứ chỉ còn lại là một vũng máu.

***
Bây giờ đã tờ mờ sáng. Dưới ánh đèn chập chờn trước cửa phòng cấp cứu của bệnh viện. Bố nó ngồi đấy, hai tay chống đầu, gục xuống một cách bất lực. Nó đã đi, đi cùng với mẹ nó, và bỏ lại bố nó một mình. Ngồi đó một lúc lâu, những giọt nước mắt lạnh trên khuôn mặt đầy lấm lem bụi bặm của bố nó rơi lại lã chã xuống sàn. Ở góc cuối tầng kia, một chiếc xe chở xác đã được người ta phủ lên một tấm vải trắng trên đó. Đó là mẹ nó, nhiều năm về trước...

Bố nó và mẹ nó đã từng là một gia đình hạnh phúc, cho đến khi nó sắp được sinh ra. Đó chính là những ngày này, của sáu năm về trước. Chỉ vì một xích mích nhỏ trong chuyện tiền bạc, bố nó đã đuổi mẹ nó đi, và mẹ nó chạy ra ngoài đường, vì không cẩn thận mà bị xe chẹt. Có may mắn thay là nó đã được sinh ra, nhưng mẹ nó thì đã chết, chết một cách đầy tức tưởi.

Bố nó đã từng hối hận. Nhưng vì không muốn nó biết được sự thật, một sự thật dã man rằng chính người thân duy nhất của nó lại là người đã cướp mẹ nó đi - một người mà nó luôn ao ước được gặp kể từ khi nó được sinh ra trên đời. Vì không muốn nó biết mà bố nó cuối cùng đã giấu đi, nhưng một lần nữa, bi kịch lại ập đến...

Ngồi ngay người lại, bố nó gạt đi những giọt nước mắt còn vương trên má, ông đứng dậy, rồi đi ra chiếc xe chở xác ở góc cuối tầng, đặt lên trên cùng là một bông hoa hồng màu đỏ. Ông đứng lặng người ở đó hồi lâu...

Có hay chăng, là do ông, hay là do thói đời, nên mới có cái gọi là "vòng xoáy bi kịch" như thế?

@Nguyễn My

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2020

HALLOWEEN - NHỮNG NGÀY CUỐI CÙNG

31.10.2020.

Những chiếc băng rôn hình mặt quỷ, những bộ trang phục ô hợp, lòe loẹt đủ màu sắc, những tiếng nói cười xôn xao cả một dãy... tất cả đã đủ để làm náo loạn cho cả một sân trường. Dưới những ánh đèn "vạn hoa" trên nền trời tối đen như mực, tôi đi vào, ngơ ngác nhìn ra xung quanh, mặt cứ đờ đẫn hệt như vừa mới tỉnh dậy vậy. Bước lại gần tấm áp-phích được ghim ở một góc tường, tôi dán mắt nhìn vào một hồi lâu, vừa nhìn vừa đánh vần thành từng chữ, thật đúng y như kiểu đánh vần của học sinh lớp 1 vậy: "Hallo... ween"...

À, ra hôm nay là Halloween, khả nào hôm nay tôi cứ ngó thấy những khuôn mặt được phủ lên một lớp trang điểm trông thật là kì dị.

Khi còn chưa kịp định thần lại, tiếng nhạc báo hiệu mở đầu lễ hội đã vang lên thật là inh ỏi, thúc giục tôi đi tìm ghế cho có chỗ ngồi. Sau một hồi "vất vả" với cái mông, đôi mắt tôi cuối cùng cũng đã dán được lên phía sân khấu trường. Thế nhưng, tất cả vẫn chỉ đều tối đen như mực. "Chắc có lẽ là do họ còn muốn để mọi người phải chờ đợi, nên thành ra mới để tối đen như vậy" - tôi tự nhủ.

Tuy nhiên, suy nghĩ trong đầu còn chưa có được lâu, tiếng nhạc đã lại thất thần vang lên, những giai điệu "xập xình", ánh đèn sáng chói lọi vào khắp mọi nơi - tất cả đã đủ để làm cho cả một sân trường náo loạn thêm một lần nữa. Sau những lời chào và giới thiệu đầu tiên về chương trình, đêm hội Halloween đã được khai mạc và bắt đầu - tất nhiên lại là bắt đầu với những tiết mục ngó mà hoa cả mắt.; thú thật thì, vì đây là năm cuối cấp mà tôi còn ở lại trường, hơn nữa năm nay lớp tôi lại tham gia dự chính - một điều rất hiếm có mà tôi từng thấy, vậy nên tôi đã quyết định sẽ ngồi dậy và đi đến đây, chứ nếu biết trước là chương trình sẽ có những tiết mục "hoa mắt", "hở hang" như vậy, có lẽ tôi đã nằm ngủ ở nhà.

Tuy năm nay thể lệ chương tình cũng như bao năm khác, nhưng vì dịch bệnh, phần cũng vì lí do thời gian; mà lần này cả 4 lớp trong 2 khối 8, 9 sẽ gộp chung lại thành một nhóm, cùng biểu diễn một tổng tiết mục. Lớp tôi tuy dự cùng với các em lớp dưới, nhưng trong màn đơn diễn của lớp, 4 bạn nữ của lớp tôi đã nhảy rất "căng", dưới những tiếng nhạc nghe đến chói cả tai, những miếng da thịt được che sao cho cố tình "hở"; tuy nhảy thì cũng đều, cũng đẹp thật đấy (vì đã mất bao nhiêu công sức để luyện tập từ hơn cả tháng trước cơ mà!), thế nhưng, để đối với một tiết mục biểu diễn "người lớn" như thế này, nhiều lúc có khi tôi còn chẳng dám đưa mắt lên để nhìn các bạn tôi "nhảy".

***
Một tiếng, rồi hai tiếng, sự ngán ngẩm và buồn chán trong lòng tôi đã bắt đầu dâng lên. Nhìn ra xung quanh, những đám đông đua nhau mà hò hét cả một dãy, rồi người biểu diễn cứ biểu diễn, còn người mặc vẫn cứ mặc; cứ đều đều qua vài chủ đề, tiết mục như thế, tôi bắt đầu chán dần... nhìn những đoàn người đã bỏ đi thành từng lớp, tôi quyết định sẽ đứng dậy và bỏ đi về theo. Thế nhưng, khi vừa ra đến cổng, bất chợt tôi lại bị gọi giật tên lại. Quay ra tìm người gọi, bỗng tôi thấy độc một cánh tay ở góc cầu thang trường đang vẫy gọi tôi. Ban đầu là ngơ ngác, rồi vì tò mò mà tôi lại bước ra chỗ cầu thang để nhìn lên cánh tay đang vẫy gọi tôi kia, nhưng cuối cùng, nó lại biến mất. 

Dù cho sự tò mò có thể giết chết con mèo đi chăng nữa, nhưng vì muốn tìm hiểu xem bàn tay đó là của ai, hơn nữa cũng vì bây giờ chưa hết chương trình, nếu về sớm thì dự là sẽ rất chán, nên tôi đã trèo qua cái tay vịn thang để qua cái cầu thang bị chắn hết cả lối, rồi hối hả đuổi theo cái "bóng tay" đó.

Đi được một hồi, tôi đã tót lên được tầng 3, rồi tầng 4. Nhìn ra chung quanh, chẳng có nổi một bóng người nào ở đấy cả. Thở hồng hộc một lúc, tôi lại tiếp tục trèo lên, thế nhưng vừa chưa kịp cất bước, bất giác tôi đã lại thấy "bóng tay" đó tiếp tục vẫy gọi tôi ở bên góc tường nối với tòa nhà bên cạnh trường. Không đợi để bóng thoắt lâu, tôi liền chạy theo để "bắt tay" người đang vẫy tay tôi. Thế nhưng, lại một lần nữa, "nó" đã biến mất. Ngơ ngác một hồi vì còn chưa hiểu mô-tê gì, tôi mệt quá, liền gục người đi...

***

Lát sau, khi tôi tỉnh lại, cõ lẽ lúc này tôi cũng đã đỡ mệt hơn, vậy là tôi lại quyết định tiếp tục đi "đuổi" tiếp. Thế nhưng, bất ngờ đôi mắt của tôi lại đảo xuống phía sân trường mà nhìn ra. Ở đó, đêm hội Halloween vẫn đang tiếp diễn, những bạn học sinh "hở hang" vẫn cứ đua nhau mà nhảy múa quanh sân khấu; nhìn lên trời, có lẽ ông trời đã nhắm mắt đi ngủ từ lâu, để lại cả một không khí trời đêm u ám sớm bao trùm trong ngày Halloween. Những ánh sao sáng vằng vặc đêm hôm đó đã ánh lên trong mắt tôi, lộ ra một vẻ thật xúc động và cũng thật bâng khuâng, như chợt là tôi đã quên đi sự tò mò của mình trong một lúc...

Chẳng lẽ, Halloween sắp kết thúc rồi chăng?

@Nguyễn Minh






Thứ Bảy, 14 tháng 11, 2020

Hoa mười giờ

"Hôm nay, bông hoa mười giờ của tôi đã chết.

Có lẽ, do hôm qua đột ngột có tận mưa rào xuất hiện, nên bông hoa mười giờ của tôi mới chết như vậy."

Hí hoáy cây bút với cuốn nhật ký sặc sỡ màu sắc một hồi, An bất giác đảo mắt nhìn ra, trước mặt nó, độc một bông hoa mười giờ đã rũ xuống, xám màu và ũng nước từ khi nào.

Nhìn ra chậu hoa với vẻ ủ rũ, đôi lúc An lại "chậc, chậc" lên vài cái rồi cũng gục đầu xuống theo, y như cái cách mà bông hoa mười giờ héo trước trước mặt nó vậy.

Bất giác, từ đằng sau, một bàn tay thô ráp chạm vào vai An, nó quay ra, là bố. Thực ra, ông đã đứng trông nó viết từ lâu. Như ra vẻ mới biết chuyện, bố nó hạ người xuống rồi bắt vai nó, hỏi hệt như ông Tiên hỏi cô Tấm vậy:

- Sao trông con lại buồn thế?

- Bông hoa mười giờ của con đã chết.

- Nếu vậy, sao con phải buồn? Chúng ta cũng có thể mua một chậu khác về trồng mà?

- Nhưng nó mới chỉ mọc lên ở nhà mình có được một ngày, vậy mà ngay hôm sau, nó đã chết rồi.

Như hiểu được nỗi buồn trong lời nói của An, bỗng bố nó cười:

- Phải rồi nhỉ? Bông hoa này đã nở lên từ hạt giống con chăm bẵm suốt tận hai tuần cơ mà.

- Bố ơi, thế tại sao trời lại có mưa hả bố? Tại sao nó lại không thể không có mưa? Nếu không có mưa, thì bông hoa mười giờ này vẫn sẽ thật tươi tốt biết bao!

- Bố cũng không biết nữa, nhưng bố đoán chắc là do ông trời khóc đây con ạ!

- Nếu ông trời khóc mà còn khiến những thứ khác phải liên lụy theo thì thật là quá đáng bố nhỉ?

- Đúng rồi, nhưng bố nghĩ, có khi những giọt nước mắt từ trên trời đó lại là của thần chết đấy con ạ!

- Tại sao thần chết lại phải giết những bông hoa đẹp như thế hả bố?

- Dù cho có đẹp hay không, thứ gì cũng sẽ phải mất đi thôi. Như là con người vậy, có thể hôm nay con còn thấy bố như thế này nhưng đến khi bố lớn tuổi hơn rồi, rất có thể lúc đó con sẽ già đi và sẽ thành như bố, và có lẽ lúc đó bố sẽ không còn như bây giờ nữa...

- Vậy rồi bố cũng sẽ chết ạ?

...

Bố An không nói gì, chỉ mỉm cười rồi lặng lẽ gật đầu. Ông đứng dậy và quay người đi vào nhà. Qua hướng nhìn của An, dáng vẻ chững chạc và già dặn của bố nó đã làm nó suy nghĩ một hồi lâu...

Như phát hiện ra được một điều gì đó, An lại quay người ra nhìn chậu hoa một lần nữa. Ở đó, đã từng có một bông hoa mười giờ rất xinh đẹp, nhưng vì thần chết, mà nó đã chết đi, cũng như bản thân nó vậy, rồi nó cũng sẽ chết đi, nhưng nó cũng chưa biết nó sẽ chết đi như thế nào, chỉ biết rằng bông hoa mười giờ mà nó trồng đã từng rất xinh đẹp, đẹp như một viên đá quý vậy.

Dù cho sự nuối tiếc và thất vọng có lớn đến nhường nào, thì thời gian vẫn sẽ phải qua đi, và mọi thứ vẫn sẽ phải tiếp tục.

@Nguyễn My




Thứ Năm, 29 tháng 10, 2020

Phần 2: Điện Ảnh Việt Nam - Quảng bá nước nhà hay quảng bá nước ngoài?: Remake - Xu thế hay tự đẩy mình vào chỗ chết?

Trong vòng 5 năm trở lại đây, phong trào remake (làm lại) phim đã nở rộ lên như một ngôi sao sáng sau cơn mưa. Xuất hiện lác đác từ những năm 2015, chỉ trong vòng 2 năm ngắn ngủi, hơn gần hàng chục, hàng trăm đầu phim điện ảnh đủ mọi thể loại đã được ra đời cùng vô số những bộ phim truyền hình dài tập khác phủ sóng trên mọi "Tivi" màn ảnh nhỏ với khán giả nước nhà. Tất cả những điều đó đã nói rõ lên một sự thực, rằng remake không chỉ còn đơn thuần là một "hot trend" nữa, mà đó đã là một xu hướng thực sự lâu dài, có ảnh hưởng rất lớn tới bộ môn nghệ thuật thứ 7 của nước nhà và có thể sẽ thay đổi một cách toàn diện bộ mặt của nghành điện ảnh Việt Nam trong tương lai gần.



Từ trước những năm 2015, số bộ phim điện ảnh thực sự hay và chất lượng của Việt Nam hầu như là không nhiều, chủ đề quanh đi quẩn lại chỉ có kinh dị và hài. Dù là hai thể loại được nhiều khán giả ưa chuộng, thế nhưng những bộ phim có cùng thể loại trên đều hầu hết chỉ là những bộ phim "nửa nạc nửa mỡ": hài chẳng ra hài, kinh dị cũng chẳng ra kinh dị, tâm lí nhân vật thì hời hợt, miếng cười thì chả ra đâu vào đâu, kĩ xảo làm thì còn không bằng cả con nít quậy chơi. Biên kịch bán chữ nuôi thân, đạo diễn nhận hối lộ, diễn viên tranh nhau tạo scandal,... Đều chỉ là những gì mà khán giả có thể thấy được qua những dự án phim cứ nối gót nhau mà nổi lên rồi lại chìm đi một cách lặng lẽ trong sự nuối tiếc của những người có tâm với nghề.

Và trước sự trượt dốc "không phanh" đó, một tia sáng đã nổi lên, đó chính là remake (làm lại) phim. Ban đầu là "Yêu" (2015) rồi đến "Em là bà nội của anh" (2015); với doanh thu hơn hàng trăm (100) tỉ đồng cùng vô số những lời khen tích cực từ các nhà phê bình trong giới điện ảnh, khi đó, lại một lần nữa, chẳng ai ngu mà để cơ hội "trượt tay" cả.




Khởi đầu là hàng đơn vị, đến năm sau thì đã là hàng chục, rồi năm kìa là hàng trăm, cho đến bây giờ, số đầu phim được "Việt hóa" cả trên mặt trận điện ảnh lẫn truyền hình đều đã lên đến hàng nghìn, hàng chục nghìn. Từ Miu Lê đến Kiều Minh Tuấn, dòng phim remake cũng thực sự giúp nâng tầm tên tuổi của những diễn viên từ vô danh lên hạng A hạng B cùng vô số những lời khen có cánh cho các đạo diễn và nhà làm phim trong hiện tại.

Thế nhưng, lợi ích đâu chỉ có vậy. Cốt truyện có sẵn, xử lý tình tiết cũng đã xong hết rồi, nếu muốn nhanh thì chỉ cần cứ dựa vào đó mà quay theo là "OK", không tốn thời gian nếu lỡ phải biên tập lại một kịch bản hơn chục triệu "dở như hạch", cũng không tốn suy nghĩ một chút chất xám nào (nếu làm y như phim trước đã làm), với những tiện ích "ngon-bổ-rẻ" như thế, chả trách tại sao điện ảnh Việt Nam lại có nhiều phim remake tới vậy.

Nhưng, con dao tháo chuôi thì luôn là ngọn sắc, khi phong trào remake bắt đầu bão hòa, khán giả lại bắt đầu ngán ngẩm với những bộ phim "Tây hóa", "ngoại hóa" với dàn diễn viên quanh đi quẩn lại chỉ có nói chuyện trong cung điện nhà lầu, mà lại chẳng có nổi một cảnh làng quê, thành phố "thực sự" ở Việt Nam. Từ ban đầu là phao cứu sinh, rồi lại trở thành vật bán tiền; những nhà làm phim, biên kịch, đạo diễn và sản xuất phim hiện nay hầu hết đều rất thụ động về mặt ý tưởng, ỷ lại vào chất lượng của phm gốc và luôn chỉ chăm chăm vào việc làm sao để thu lợi cho mình mà bỏ qua cả cái tâm khi làm nghề. Mà đã là kiếm tiền rồi, thì nghệ thuật còn để ở đâu?

Trước những sự thay đổi về măt chất lượng trong thời gian gần đây, khán giả cũng đã bắt đầu quay lưng lại với phim Việt một lần nữa, khiến cho những người thực sự có tâm với nghề lại trở nên khó khắn hơn để theo đuổi vì ngoài đó ra, còn có vô vàn những người khác cũng tham gia vào làm diễn viên, đạo diễn và biên kịch nhưng chỉ là để lấy lợi riêng trước mắt mà chẳng nghĩ đến tương lai của điện ảnh Việt Nam. Thiết nghĩ, dù có kiểm duyệt phim đi hay chăng nữa, thì những người làm phim cũng cần dùng một cái tâm để cải thiện chất lượng điện ảnh đối với phim Việt, chứ không phải là cứ làm cho có rồi xong, sợ kiểm duyệt mà không dám vươn lên những giới hạn mới cho bản thân. Rồi còn cả nhà nước cũng nên có sự đầu tư đối với điện ảnh nước nhà, chớ nên coi thường vì đó không chỉ đơn thuần là một thú vui để giải trí, mà đó còn là bộ mặt của bản sắc văn hóa Việt Nam, không thể nào một bộ phim về dân tộc ta lại chỉ có thể kể về sự dậm chân tại chỗ sau 10 năm thương mai hóa của điện ảnh nước nhà được.

Thay vì kêu gọi "giải cứu phim Việt", hãy tự tu sửa lại bản thân, chớ đừng ăn xin lòng thương của khán giả, bởi vì họ cần xem phim hay, chứ không phải để nghe những lời than vãn.


@Nguyễn Minh

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2020

Khi trời mưa

Cái trời mưa ấy, ai mà chẳng ghét. Ấy vậy mà, hôm nay trời lại mưa, lại còn nghe nói có thể có cả mưa nặng hạt nữa chứ. Mà đã là mưa rồi thì điều tốt đẹp gì còn có thể xảy ra?

Thế những, điều còn tốt đẹp hơn cả (đối với tôi) đó lại là trong lúc tôi đang thong thả đi xe đạp thì những hạt mưa đã bắt đầu rơi lấm tấm trên đầu. "Chết tiệt, canh đúng lúc thế nhỉ!" - Tôi mỉa mai thầm trong bụng.

Thế rồi, hai cẳng chân của tôi bắt đầu co giò đạp thục mạng, một phần vì sợ mưa sắp đuổi đến tận gót chân, phần còn lại là do tôi không mang theo cái áo mưa bên mình (xui xẻo thay!).

Trên đường khi đó, xe cộ đã bắt đầu thưa thớt dần đi, thay vào đó là lốm đốm những hạt mưa đã bắt đầu nhuộm đen trên các mặt đường. Nhưng mà tôi mặc kệ hết thảy, tôi cứ chỉ cắm cúi đạp thật nhanh sao cho về nhà sớm nhất có thể là được. Hừ, trời với cả mưa, xấu xí! Xấu xí cả!

Nhưng đột nhiên, vào thời khắc đố, bất giác trong đầu tôi lại lóe lên một suy nghĩ: "Không biết, khi trời mưa thì sẽ... Như thế nào nhỉ?"

... Có lẽ, điều đầu tiên khi trời mưa đó chính là người tôi không ít thì nhiều cũng sẽ ướt như chuột lột.

Khi trời mưa, tôi cũng sẽ chẳng cho gì ngoài đôi mắt để nhìn, đôi chân để đạp cùng với chiếc xe đạp cọc cạch để đi.

Khi trời mưa, tôi lại tự nhủ thầm, chẳng lẽ ông trời đang khóc hay sao mà trời lại mưa to, lại còn làm liên lụy đến cả những người khiến họ phải "dở khóc dở cười" theo nữa chứ?

Khi trời mưa, tôi đạp xe đi có thể với vận tốc lên tới hơn trăm ki-lô-mét trên giờ, vừa đi vừa lái như một tay "lái lụa" chính hiệu vậy!

Khi trời mưa, tôi bắt đầu mệt dần, dù sao thì tôi cũng khát nước lắm chứ, nhưng mà chẳng nhẽ lại phải há mồm ra để hứng mưa axit uống sao?

Khi trời mưa, xe máy, thậm chí là cả xe đạp điện còn vượt nhanh hơn cả tôi. Tôi bắt đầu đuối dần, thật mệt, tôi tự hỏi không biết mình phải cố gắng để làm gì? Dù sao thì đằng nào tôi chẳng ướt cho rồi?

Khi trời mưa, tôi bắt đầu nhớ nhà, giờ đã sắp đến giờ cơm tối rồi, không biết hôm nay mẹ sẽ nấu món gì đây?

Khi trời mưa, bất chợt lòng tôi lại buồn, cứ như một cái của nợ mà mình muốn vứt thế nhưng nó cứ trồi lên, trong suy nghĩ của tôi lại bắt đầu hiện lên những câu chuyện buồn cũng như xấu hổ mà tôi đã và đang phải trải qua, đau đầu quá, thật khó hiểu làm sao!

Khi trời mưa, tôi sợ, sợ bị ướt như chuột lột, sợ lạc, sợ thủng lốp giữa đường, tôi sợ mắt tôi sẽ lòe đi trên những nền đèn xanh đỏ dần hiện lên khi đêm đến, nếu như tôi có mệnh hệ gì... biết đâu?

Khi trời mưa, tôi chẳng nghĩ được cái gì nữa.

Khi trời mưa...

Trời mưa...

Mưa...

Tôi về đến nhà. Vừa đúng lúc mưa tạnh, thì ra trời cũng chỉ mưa bụi một chút, chắc ông trời hết hứng khóc rồi. Đến cuối cùng nỗi sợ trong lòng tôi cũng đã dần kết thúc, dù sao thì tối nay mẹ tôi cũng sẽ nấu món sườn xào chua ngọt, món ăn mà tôi "special" yêu thích, vậy cho nên...

Như cắt ngang dòng suy nghĩ , bất giác tôi quay người ra, ngước đôi mắt nhìn lên bầu trời. Sau cơn mưa, một vòm cầu vồng bảy sắc không hẹn mà đã xuất hiện lung linh trên trời xanh kia. Thế nhưng lần này nó lại khác, màu vàng của ánh hào quang xung quanh nó lại sáng rực lên như lửa, rực rỡ như khi ánh mặt trời chói chang của bình minh mới lên vậy.

Bây giờ thì, tôi lại tự hỏi, chẳng nhẽ... Mưa lại đẹp tới vậy sao?

@Nguyễn My








Thứ Năm, 1 tháng 10, 2020

CUỐI CẤP

CUỐI CẤP
Mười chín Kỷ Hợi đã qua,
Hai mươi nhìn lại sách vở ngổn ngang.
Nào Toán đồ thị nâng cao,
Nào Văn nào Sử Trung - Việt rất thân.
Nào Lý nào Sinh đau đầu,
Menđen Ôm luật rất là "khó ăn".
Nào Hóa khó như đập bàn,
Đập bàn rồi cũng phương trình chẳng ra.
Nào Địa Nào lý Quốc Gia,
Giỏi nhất chỉ ở "1 nhà 2 con".
Nào Đạo nào Đức công dân
Tổ quốc là Đảng Đảng là vì dân.
Nào "Eng" nào "lish" khó nhằn,
Học xong chỉ thuộc được vài "đó there".
Thi xong rồi lại cấp Ba,
Thực hành thì ít, học thuộc mấy trang?
Hỡi ôi Giáo dục Việt Nam,
Sách vở lớp 9 mấy triệu khóc than.
Nhờ thầy mà được học cho, 
Nhờ Đảng, Nhà Nước mới ngày "Gờ-ráp Bai".
4/2020



Thứ Ba, 1 tháng 9, 2020

Bài review đầu tiên

 6 tháng, gần nửa năm để "thai nghén" ra cái bài review "chất lượng" như này. Chủ yếu là chây lười chứ đáng ra phải xong từ 5 tháng trước rồi! Kkk.

Ít nhất thì cũng có quả ngọt, vậy là vui!



Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2020

Phần 1: Điện ảnh Việt Nam – Quảng bá nước nhà hay quảng bá nước ngoài?: Cái mác “Phim Việt” đã được ra đời như thế nào?

Thực ra việc điện ảnh Việt Nam được xã hội hóa và quảng bá rộng rãi ở cả trong nước cũng như ngoài nước vốn đã không còn là một điều xa lạ với chúng ta. Bằng chứng rõ ràng nhất phải kể đến đó chính là bộ phim điện ảnh thương mại đầu tiên của đạo diễn Lê Hoàng, “Gái nhảy” – đã được ra mắt vào năm 2003, ngay sau thời kì khủng hoảng trầm trọng của những bộ phim mì ăn liền thập niên 90 vừa kết thúc.

Tin nhanh - Đọc báo, tin tức online 24h

Về mặt chất lượng, tuy chưa thể nói bộ phim là "hay", là "thuần Việt" nhưng điều đó cũng không thể phủ nhận được 1 sự thật rằng: Chỉ sau 3 ngày công chiếu tại Hồ Chí Minh, bộ phim đã ngay lập tức thu hút được một lượng lớn khán giả xem phim đến rạp và cũng cùng thời điểm đó, phim đã cán mốc kỉ lục 12 tỉ đồng tiền doanh thu sau khi công chiếu kết thúc – một con số có thể nói là rất lớn thời bấy giờ. Cùng với sự thành công của bộ phim đó là vô số những lời khen từ khán giả và các nhà phê bình, cánh báo chí cùng với các diễn viên nhờ từ phim mà “một bước lên sao” như: “Má mì” Anh Vũ, Mỹ Duyên hay Anh Thư, vv...

Vậy là, kể từ sau sự thành công đó, hàng chục các bộ phim và các phần phim ăn theo khác đã được sản xuất ngay trước thềm năm 2010 như: “Nụ hôn thần chết”, “Khi đàn ông có bầu”, “Áo lụa Hà Đông” hay “Chiến dịch trái tim bên phải”,… tất cả những bộ phim đó đều đã được ra đời cùng vô số những giải thưởng danh giá ở cả trong nước và nước ngoài dành cho công sức của các nhà làm phim lúc bấy giờ (đó là còn chưa nói đến chất lượng).

Áo lụa Hà Đông: rất đẹp và mênh mang buồn | Bùi Văn Phú: suy tư và ...

Và rồi điều gì đến cũng sẽ phải đến, trước những lợi ích đem lại to lớn đến như thế, thực sẽ không có một nhà đầu tư thông minh nào mà lại để bỏ không miếng mồi béo bở như vậy. Đồn trước là giun thì đồn sau là rồng! Thế là phong trào “Người người làm phim, nhà nhà làm phim” cũng từ đấy mà ra đời, kèm theo đó là sự bùng nổ của các ông lớn ngoại quốc ồ ạt tiến đến đầu tư vào các rạp chiếu, mở rộng các cụm rạp trên khắp cả nước cùng với thói quen “cuối tuần xem phim” của khán giả đã dần được hình thành và ngay chính lúc này đây, thời kì xã hội hóa, tư nhân hóa của các nhà làm phim đã được khai mạc và bắt đầu, cũng từ đó mà cú hích phim Việt của phim chiếu rạp đã được nhân lên gấp bội so với những thời kỳ trước.

Thế nhưng, số lượng lại tỉ lệ nghịch với chất lượng, từ sau những năm thập niên 2000, chất lượng phim thương mại hóa và tư nhân hóa càng ngày càng sụt giảm và đi xuống, nếu không muốn nói là thậm tệ. Những bộ phim lúc đó như “Hello Cô Ba”, “Nhà có 5 nàng tiên” hay “Bảo mẫu siêu quậy”,… tất cả đều có một điểm chung đó là: Đều có hài nhảm, đều ra mắt vào dịp tết theo tính “thời vụ” và hầu như đều có Hoài Linh. Hầu hết những bộ phim từ năm 2010 – 2017 chỉ đa phần là hài nhảm, hài mang tính thời vụ, ra rạp theo mùa và chiều khán giả bằng những câu thoại mà nghe xong mà cũng không hiểu có phải là thoại hay không, thậm chí còn có những kiểu phim còn không cần kịch bản, làm đến đâu hay đến đấy và chỉ làm khi có Hoài Linh hay Trường Giang, Thái Hòa thì mới chịu!


Nàng men chàng bóng: "Đại họa" phim Việt


Và rồi cũng vì chính cái thái độ làm phim cẩu thả, thiếu nghiêm túc và hời hợt như thế đã dẫn đến một hậu quả tất yếu: Khán giả quay lưng với phim Việt. Mặc cho dù những bộ phim chất lượng khác đã được ra đời như “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”, “Em là bà nội của anh” hay “Thần tượng”, … Nhưng một cánh én không thể làm nên mùa xuân, những bộ phim đó đều khó có thể thoát nổi cái “định kiến khán giả” đối với phim Việt thời bấy giờ cũng như là bây giờ.

Vì đã nhắc đến bộ phim “Em là bà nội của anh” được nêu ở trên cũng như theo tên chủ đề của bài viết, vậy nên nếu không nhắc đến phong trào làm phim remake đã nổi lên như cồn trong vòng 5 năm trở lại đây thì sẽ quả là một điều rất thiếu sót đối với tác giả.

Vậy cho nên, chuyện hay hãy còn chờ tiếp, kính mời quý bạn đọc tiếp tục theo dõi phần 2 trong 4 phần bài bình luận của tác giả tôi.

(Còn tiếp…)

@Nguyễn Minh

Phim ảnh Việt Nam 10 năm qua: Có gì đột phá?

Đã hơn 10 năm kể từ ngày phim truyền hình cũng như điện ảnh được thay da đổi thịt, hay nói cách khác đó chính là được “xã hội hóa” theo kiểu mới của nhà nước. Thế nhưng, nếu chỉ cần nói trong vòng 10 năm trở lại đây thôi, liệu nền phim ảnh nước nhà đã thay da đổi thịt những gì? Thay đổi đến đâu và quan trọng nhất đó là: Chất lượng đã thay đổi như thế nào?

Để trả lời những câu hỏi này, đối với tác giả - tôi không phải là một điều có thể dễ dàng để giải thích. Vậy cho nên bài bình luận này sẽ được chia ra làm bốn phần trên ba lĩnh vực khác nhau của bộ môn nghệ thuật thứ 7 trên để các bạn đọc có thể dễ dàng theo dõi và nắm bắt các ý trong bài bình luận cũng như không khiến tác giả không bị rối trong việc lẫn lộn thông tin và phân ý.

Kính mong các bạn đọc đón xem.

@Nguyễn Minh


Birdemic: Dở đến nỗi chúa cũng phải khóc thét

Birdemic: Shock and Terror, bộ phim của vị đạo diễn Việt kiều James Nguyễn ra mắt vào năm 2010 được xem là "kiệt tác điện ảnh" dở ...