Thứ Năm, 29 tháng 10, 2020

Phần 2: Điện Ảnh Việt Nam - Quảng bá nước nhà hay quảng bá nước ngoài?: Remake - Xu thế hay tự đẩy mình vào chỗ chết?

Trong vòng 5 năm trở lại đây, phong trào remake (làm lại) phim đã nở rộ lên như một ngôi sao sáng sau cơn mưa. Xuất hiện lác đác từ những năm 2015, chỉ trong vòng 2 năm ngắn ngủi, hơn gần hàng chục, hàng trăm đầu phim điện ảnh đủ mọi thể loại đã được ra đời cùng vô số những bộ phim truyền hình dài tập khác phủ sóng trên mọi "Tivi" màn ảnh nhỏ với khán giả nước nhà. Tất cả những điều đó đã nói rõ lên một sự thực, rằng remake không chỉ còn đơn thuần là một "hot trend" nữa, mà đó đã là một xu hướng thực sự lâu dài, có ảnh hưởng rất lớn tới bộ môn nghệ thuật thứ 7 của nước nhà và có thể sẽ thay đổi một cách toàn diện bộ mặt của nghành điện ảnh Việt Nam trong tương lai gần.



Từ trước những năm 2015, số bộ phim điện ảnh thực sự hay và chất lượng của Việt Nam hầu như là không nhiều, chủ đề quanh đi quẩn lại chỉ có kinh dị và hài. Dù là hai thể loại được nhiều khán giả ưa chuộng, thế nhưng những bộ phim có cùng thể loại trên đều hầu hết chỉ là những bộ phim "nửa nạc nửa mỡ": hài chẳng ra hài, kinh dị cũng chẳng ra kinh dị, tâm lí nhân vật thì hời hợt, miếng cười thì chả ra đâu vào đâu, kĩ xảo làm thì còn không bằng cả con nít quậy chơi. Biên kịch bán chữ nuôi thân, đạo diễn nhận hối lộ, diễn viên tranh nhau tạo scandal,... Đều chỉ là những gì mà khán giả có thể thấy được qua những dự án phim cứ nối gót nhau mà nổi lên rồi lại chìm đi một cách lặng lẽ trong sự nuối tiếc của những người có tâm với nghề.

Và trước sự trượt dốc "không phanh" đó, một tia sáng đã nổi lên, đó chính là remake (làm lại) phim. Ban đầu là "Yêu" (2015) rồi đến "Em là bà nội của anh" (2015); với doanh thu hơn hàng trăm (100) tỉ đồng cùng vô số những lời khen tích cực từ các nhà phê bình trong giới điện ảnh, khi đó, lại một lần nữa, chẳng ai ngu mà để cơ hội "trượt tay" cả.




Khởi đầu là hàng đơn vị, đến năm sau thì đã là hàng chục, rồi năm kìa là hàng trăm, cho đến bây giờ, số đầu phim được "Việt hóa" cả trên mặt trận điện ảnh lẫn truyền hình đều đã lên đến hàng nghìn, hàng chục nghìn. Từ Miu Lê đến Kiều Minh Tuấn, dòng phim remake cũng thực sự giúp nâng tầm tên tuổi của những diễn viên từ vô danh lên hạng A hạng B cùng vô số những lời khen có cánh cho các đạo diễn và nhà làm phim trong hiện tại.

Thế nhưng, lợi ích đâu chỉ có vậy. Cốt truyện có sẵn, xử lý tình tiết cũng đã xong hết rồi, nếu muốn nhanh thì chỉ cần cứ dựa vào đó mà quay theo là "OK", không tốn thời gian nếu lỡ phải biên tập lại một kịch bản hơn chục triệu "dở như hạch", cũng không tốn suy nghĩ một chút chất xám nào (nếu làm y như phim trước đã làm), với những tiện ích "ngon-bổ-rẻ" như thế, chả trách tại sao điện ảnh Việt Nam lại có nhiều phim remake tới vậy.

Nhưng, con dao tháo chuôi thì luôn là ngọn sắc, khi phong trào remake bắt đầu bão hòa, khán giả lại bắt đầu ngán ngẩm với những bộ phim "Tây hóa", "ngoại hóa" với dàn diễn viên quanh đi quẩn lại chỉ có nói chuyện trong cung điện nhà lầu, mà lại chẳng có nổi một cảnh làng quê, thành phố "thực sự" ở Việt Nam. Từ ban đầu là phao cứu sinh, rồi lại trở thành vật bán tiền; những nhà làm phim, biên kịch, đạo diễn và sản xuất phim hiện nay hầu hết đều rất thụ động về mặt ý tưởng, ỷ lại vào chất lượng của phm gốc và luôn chỉ chăm chăm vào việc làm sao để thu lợi cho mình mà bỏ qua cả cái tâm khi làm nghề. Mà đã là kiếm tiền rồi, thì nghệ thuật còn để ở đâu?

Trước những sự thay đổi về măt chất lượng trong thời gian gần đây, khán giả cũng đã bắt đầu quay lưng lại với phim Việt một lần nữa, khiến cho những người thực sự có tâm với nghề lại trở nên khó khắn hơn để theo đuổi vì ngoài đó ra, còn có vô vàn những người khác cũng tham gia vào làm diễn viên, đạo diễn và biên kịch nhưng chỉ là để lấy lợi riêng trước mắt mà chẳng nghĩ đến tương lai của điện ảnh Việt Nam. Thiết nghĩ, dù có kiểm duyệt phim đi hay chăng nữa, thì những người làm phim cũng cần dùng một cái tâm để cải thiện chất lượng điện ảnh đối với phim Việt, chứ không phải là cứ làm cho có rồi xong, sợ kiểm duyệt mà không dám vươn lên những giới hạn mới cho bản thân. Rồi còn cả nhà nước cũng nên có sự đầu tư đối với điện ảnh nước nhà, chớ nên coi thường vì đó không chỉ đơn thuần là một thú vui để giải trí, mà đó còn là bộ mặt của bản sắc văn hóa Việt Nam, không thể nào một bộ phim về dân tộc ta lại chỉ có thể kể về sự dậm chân tại chỗ sau 10 năm thương mai hóa của điện ảnh nước nhà được.

Thay vì kêu gọi "giải cứu phim Việt", hãy tự tu sửa lại bản thân, chớ đừng ăn xin lòng thương của khán giả, bởi vì họ cần xem phim hay, chứ không phải để nghe những lời than vãn.


@Nguyễn Minh

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2020

Khi trời mưa

Cái trời mưa ấy, ai mà chẳng ghét. Ấy vậy mà, hôm nay trời lại mưa, lại còn nghe nói có thể có cả mưa nặng hạt nữa chứ. Mà đã là mưa rồi thì điều tốt đẹp gì còn có thể xảy ra?

Thế những, điều còn tốt đẹp hơn cả (đối với tôi) đó lại là trong lúc tôi đang thong thả đi xe đạp thì những hạt mưa đã bắt đầu rơi lấm tấm trên đầu. "Chết tiệt, canh đúng lúc thế nhỉ!" - Tôi mỉa mai thầm trong bụng.

Thế rồi, hai cẳng chân của tôi bắt đầu co giò đạp thục mạng, một phần vì sợ mưa sắp đuổi đến tận gót chân, phần còn lại là do tôi không mang theo cái áo mưa bên mình (xui xẻo thay!).

Trên đường khi đó, xe cộ đã bắt đầu thưa thớt dần đi, thay vào đó là lốm đốm những hạt mưa đã bắt đầu nhuộm đen trên các mặt đường. Nhưng mà tôi mặc kệ hết thảy, tôi cứ chỉ cắm cúi đạp thật nhanh sao cho về nhà sớm nhất có thể là được. Hừ, trời với cả mưa, xấu xí! Xấu xí cả!

Nhưng đột nhiên, vào thời khắc đố, bất giác trong đầu tôi lại lóe lên một suy nghĩ: "Không biết, khi trời mưa thì sẽ... Như thế nào nhỉ?"

... Có lẽ, điều đầu tiên khi trời mưa đó chính là người tôi không ít thì nhiều cũng sẽ ướt như chuột lột.

Khi trời mưa, tôi cũng sẽ chẳng cho gì ngoài đôi mắt để nhìn, đôi chân để đạp cùng với chiếc xe đạp cọc cạch để đi.

Khi trời mưa, tôi lại tự nhủ thầm, chẳng lẽ ông trời đang khóc hay sao mà trời lại mưa to, lại còn làm liên lụy đến cả những người khiến họ phải "dở khóc dở cười" theo nữa chứ?

Khi trời mưa, tôi đạp xe đi có thể với vận tốc lên tới hơn trăm ki-lô-mét trên giờ, vừa đi vừa lái như một tay "lái lụa" chính hiệu vậy!

Khi trời mưa, tôi bắt đầu mệt dần, dù sao thì tôi cũng khát nước lắm chứ, nhưng mà chẳng nhẽ lại phải há mồm ra để hứng mưa axit uống sao?

Khi trời mưa, xe máy, thậm chí là cả xe đạp điện còn vượt nhanh hơn cả tôi. Tôi bắt đầu đuối dần, thật mệt, tôi tự hỏi không biết mình phải cố gắng để làm gì? Dù sao thì đằng nào tôi chẳng ướt cho rồi?

Khi trời mưa, tôi bắt đầu nhớ nhà, giờ đã sắp đến giờ cơm tối rồi, không biết hôm nay mẹ sẽ nấu món gì đây?

Khi trời mưa, bất chợt lòng tôi lại buồn, cứ như một cái của nợ mà mình muốn vứt thế nhưng nó cứ trồi lên, trong suy nghĩ của tôi lại bắt đầu hiện lên những câu chuyện buồn cũng như xấu hổ mà tôi đã và đang phải trải qua, đau đầu quá, thật khó hiểu làm sao!

Khi trời mưa, tôi sợ, sợ bị ướt như chuột lột, sợ lạc, sợ thủng lốp giữa đường, tôi sợ mắt tôi sẽ lòe đi trên những nền đèn xanh đỏ dần hiện lên khi đêm đến, nếu như tôi có mệnh hệ gì... biết đâu?

Khi trời mưa, tôi chẳng nghĩ được cái gì nữa.

Khi trời mưa...

Trời mưa...

Mưa...

Tôi về đến nhà. Vừa đúng lúc mưa tạnh, thì ra trời cũng chỉ mưa bụi một chút, chắc ông trời hết hứng khóc rồi. Đến cuối cùng nỗi sợ trong lòng tôi cũng đã dần kết thúc, dù sao thì tối nay mẹ tôi cũng sẽ nấu món sườn xào chua ngọt, món ăn mà tôi "special" yêu thích, vậy cho nên...

Như cắt ngang dòng suy nghĩ , bất giác tôi quay người ra, ngước đôi mắt nhìn lên bầu trời. Sau cơn mưa, một vòm cầu vồng bảy sắc không hẹn mà đã xuất hiện lung linh trên trời xanh kia. Thế nhưng lần này nó lại khác, màu vàng của ánh hào quang xung quanh nó lại sáng rực lên như lửa, rực rỡ như khi ánh mặt trời chói chang của bình minh mới lên vậy.

Bây giờ thì, tôi lại tự hỏi, chẳng nhẽ... Mưa lại đẹp tới vậy sao?

@Nguyễn My








Thứ Năm, 1 tháng 10, 2020

CUỐI CẤP

CUỐI CẤP
Mười chín Kỷ Hợi đã qua,
Hai mươi nhìn lại sách vở ngổn ngang.
Nào Toán đồ thị nâng cao,
Nào Văn nào Sử Trung - Việt rất thân.
Nào Lý nào Sinh đau đầu,
Menđen Ôm luật rất là "khó ăn".
Nào Hóa khó như đập bàn,
Đập bàn rồi cũng phương trình chẳng ra.
Nào Địa Nào lý Quốc Gia,
Giỏi nhất chỉ ở "1 nhà 2 con".
Nào Đạo nào Đức công dân
Tổ quốc là Đảng Đảng là vì dân.
Nào "Eng" nào "lish" khó nhằn,
Học xong chỉ thuộc được vài "đó there".
Thi xong rồi lại cấp Ba,
Thực hành thì ít, học thuộc mấy trang?
Hỡi ôi Giáo dục Việt Nam,
Sách vở lớp 9 mấy triệu khóc than.
Nhờ thầy mà được học cho, 
Nhờ Đảng, Nhà Nước mới ngày "Gờ-ráp Bai".
4/2020



Thứ Ba, 1 tháng 9, 2020

Bài review đầu tiên

 6 tháng, gần nửa năm để "thai nghén" ra cái bài review "chất lượng" như này. Chủ yếu là chây lười chứ đáng ra phải xong từ 5 tháng trước rồi! Kkk.

Ít nhất thì cũng có quả ngọt, vậy là vui!



Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2020

Phần 1: Điện ảnh Việt Nam – Quảng bá nước nhà hay quảng bá nước ngoài?: Cái mác “Phim Việt” đã được ra đời như thế nào?

Thực ra việc điện ảnh Việt Nam được xã hội hóa và quảng bá rộng rãi ở cả trong nước cũng như ngoài nước vốn đã không còn là một điều xa lạ với chúng ta. Bằng chứng rõ ràng nhất phải kể đến đó chính là bộ phim điện ảnh thương mại đầu tiên của đạo diễn Lê Hoàng, “Gái nhảy” – đã được ra mắt vào năm 2003, ngay sau thời kì khủng hoảng trầm trọng của những bộ phim mì ăn liền thập niên 90 vừa kết thúc.

Tin nhanh - Đọc báo, tin tức online 24h

Về mặt chất lượng, tuy chưa thể nói bộ phim là "hay", là "thuần Việt" nhưng điều đó cũng không thể phủ nhận được 1 sự thật rằng: Chỉ sau 3 ngày công chiếu tại Hồ Chí Minh, bộ phim đã ngay lập tức thu hút được một lượng lớn khán giả xem phim đến rạp và cũng cùng thời điểm đó, phim đã cán mốc kỉ lục 12 tỉ đồng tiền doanh thu sau khi công chiếu kết thúc – một con số có thể nói là rất lớn thời bấy giờ. Cùng với sự thành công của bộ phim đó là vô số những lời khen từ khán giả và các nhà phê bình, cánh báo chí cùng với các diễn viên nhờ từ phim mà “một bước lên sao” như: “Má mì” Anh Vũ, Mỹ Duyên hay Anh Thư, vv...

Vậy là, kể từ sau sự thành công đó, hàng chục các bộ phim và các phần phim ăn theo khác đã được sản xuất ngay trước thềm năm 2010 như: “Nụ hôn thần chết”, “Khi đàn ông có bầu”, “Áo lụa Hà Đông” hay “Chiến dịch trái tim bên phải”,… tất cả những bộ phim đó đều đã được ra đời cùng vô số những giải thưởng danh giá ở cả trong nước và nước ngoài dành cho công sức của các nhà làm phim lúc bấy giờ (đó là còn chưa nói đến chất lượng).

Áo lụa Hà Đông: rất đẹp và mênh mang buồn | Bùi Văn Phú: suy tư và ...

Và rồi điều gì đến cũng sẽ phải đến, trước những lợi ích đem lại to lớn đến như thế, thực sẽ không có một nhà đầu tư thông minh nào mà lại để bỏ không miếng mồi béo bở như vậy. Đồn trước là giun thì đồn sau là rồng! Thế là phong trào “Người người làm phim, nhà nhà làm phim” cũng từ đấy mà ra đời, kèm theo đó là sự bùng nổ của các ông lớn ngoại quốc ồ ạt tiến đến đầu tư vào các rạp chiếu, mở rộng các cụm rạp trên khắp cả nước cùng với thói quen “cuối tuần xem phim” của khán giả đã dần được hình thành và ngay chính lúc này đây, thời kì xã hội hóa, tư nhân hóa của các nhà làm phim đã được khai mạc và bắt đầu, cũng từ đó mà cú hích phim Việt của phim chiếu rạp đã được nhân lên gấp bội so với những thời kỳ trước.

Thế nhưng, số lượng lại tỉ lệ nghịch với chất lượng, từ sau những năm thập niên 2000, chất lượng phim thương mại hóa và tư nhân hóa càng ngày càng sụt giảm và đi xuống, nếu không muốn nói là thậm tệ. Những bộ phim lúc đó như “Hello Cô Ba”, “Nhà có 5 nàng tiên” hay “Bảo mẫu siêu quậy”,… tất cả đều có một điểm chung đó là: Đều có hài nhảm, đều ra mắt vào dịp tết theo tính “thời vụ” và hầu như đều có Hoài Linh. Hầu hết những bộ phim từ năm 2010 – 2017 chỉ đa phần là hài nhảm, hài mang tính thời vụ, ra rạp theo mùa và chiều khán giả bằng những câu thoại mà nghe xong mà cũng không hiểu có phải là thoại hay không, thậm chí còn có những kiểu phim còn không cần kịch bản, làm đến đâu hay đến đấy và chỉ làm khi có Hoài Linh hay Trường Giang, Thái Hòa thì mới chịu!


Nàng men chàng bóng: "Đại họa" phim Việt


Và rồi cũng vì chính cái thái độ làm phim cẩu thả, thiếu nghiêm túc và hời hợt như thế đã dẫn đến một hậu quả tất yếu: Khán giả quay lưng với phim Việt. Mặc cho dù những bộ phim chất lượng khác đã được ra đời như “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh”, “Em là bà nội của anh” hay “Thần tượng”, … Nhưng một cánh én không thể làm nên mùa xuân, những bộ phim đó đều khó có thể thoát nổi cái “định kiến khán giả” đối với phim Việt thời bấy giờ cũng như là bây giờ.

Vì đã nhắc đến bộ phim “Em là bà nội của anh” được nêu ở trên cũng như theo tên chủ đề của bài viết, vậy nên nếu không nhắc đến phong trào làm phim remake đã nổi lên như cồn trong vòng 5 năm trở lại đây thì sẽ quả là một điều rất thiếu sót đối với tác giả.

Vậy cho nên, chuyện hay hãy còn chờ tiếp, kính mời quý bạn đọc tiếp tục theo dõi phần 2 trong 4 phần bài bình luận của tác giả tôi.

(Còn tiếp…)

@Nguyễn Minh

Phim ảnh Việt Nam 10 năm qua: Có gì đột phá?

Đã hơn 10 năm kể từ ngày phim truyền hình cũng như điện ảnh được thay da đổi thịt, hay nói cách khác đó chính là được “xã hội hóa” theo kiểu mới của nhà nước. Thế nhưng, nếu chỉ cần nói trong vòng 10 năm trở lại đây thôi, liệu nền phim ảnh nước nhà đã thay da đổi thịt những gì? Thay đổi đến đâu và quan trọng nhất đó là: Chất lượng đã thay đổi như thế nào?

Để trả lời những câu hỏi này, đối với tác giả - tôi không phải là một điều có thể dễ dàng để giải thích. Vậy cho nên bài bình luận này sẽ được chia ra làm bốn phần trên ba lĩnh vực khác nhau của bộ môn nghệ thuật thứ 7 trên để các bạn đọc có thể dễ dàng theo dõi và nắm bắt các ý trong bài bình luận cũng như không khiến tác giả không bị rối trong việc lẫn lộn thông tin và phân ý.

Kính mong các bạn đọc đón xem.

@Nguyễn Minh


Thứ Hai, 27 tháng 7, 2020

Nhìn từ nhiều góc độ, bạn không hẳn là đúng nhất

Có hai người nọ sinh sống cùng nhau, đó là bạn và người còn lại, bạn và họ đều có hạnh phúc và có một cuộc sống thật tuyệt vời như bao người khác.
Mọi chuyện sẽ chẳng có gì đáng nói cho đến khi hạnh phúc của cả hai đều bị đe dọa, và bằng một cách nào đó, may mắn thay, một sự hạnh phúc chỉ đến từ một người, và người còn lại, thì không...
Bằng tất cả sự vui mừng và sự may mắn vô tận, bạn đã nở một nụ cười, nở một nụ cười vui vẻ trước sự đau khổ của người vừa bị đánh cắp đi hạnh phúc của chính mình, thật khốn nạn xiết bao. Sẽ có người nói bạn phải vui mừng là đúng rồi, sẽ có người nói người còn lại phải được an ủi, dịu dàng, có người thì sẽ nhẫn tâm nói rằng người còn lại mới chính là người ngu ngốc nhất khi đánh mất đi hạnh phúc của chính mình, nhưng nhìn từ phía khách quan nhất mà nói, người còn lại đã sai, nhưng không có nghĩa là bạn cũng đúng.
Tiếp theo câu chuyện, khi người còn lại biết bạn nở một nụ cười hạnh phúc trước mặt họ, người còn lại tràn ngập sự ghen tị và đố ki đến cùng cực và bằng suy nghĩ đó, người còn lại đã tấn công và trả thù bạn.
Họ làm bạn với bạn, lấy đi tất cả sự hạnh phúc bạn đang có, và khiến bạn phải tức giận, ghen tị và đố kị cùng cực với người còn lại, điều mà người còn lại muốn bạn phải như vậy, phải đau khổ, như họ vậy...
Bạn thốt lên, TẠI SAO? TẠI SAO BẠN LẠI LÀM THẾ VỚI TÔI? TÔI ĐÃ LÀM GÌ BẠN CHỨ?
Bạn không thể hiểu được suy nghĩ của người còn lại như thế nào, bạn chỉ hiểu có một điều, chỉ vì một lời nói vô tình của bạn, tất cả, tất cả lại vô tình đẩy bạn vào bước đường cùng, chẳng vì lý do gì rõ ràng cả. 
Thật điên rồ! Thật vô nhân tính! Tại sao chỉ vì một điều nhỏ nhoi như vậy mà bạn lại lấy đi hạnh phúc của tôi? 
Bạn không hiểu thế nào là độc ác cả, thực ra người độc ác ở đây không phải chỉ có tôi, khi tôi đau khổ, bạn vô tâm mỉm cười trước mặt tôi, khi bạn đau khổ, bạn lại đay nghiến tôi như kẻ thù vậy. Bạn vẫn chưa hiểu sao? Bạn hóa ra cũng chỉ là một bản ngã của tôi, chỉ là bạn hạnh phúc hơn tôi thôi...
Nói dối! Tôi sẽ không bao giờ là một con người như bạn cả, không bao giờ!
Không phải bạn cũng đang như tôi, như khi tôi đứng trước mặt bạn, lúc tôi đang đau khổ sao?
...
Khi cái chân mình đau, không ai có thể nghĩ đến cái chân đau của người khác, tuy tôi sai, nhưng bạn cũng không hẳn là đúng.
Đứng từ nhiều góc độ mà nói, bạn chưa bao giờ tốt hơn tôi cả, bạn chỉ là một người an phận, giả vờ tốt bụng và sẵn sàng chà đạp lên người khác bằng sự vô tâm của chính mình thôi, bạn không thấy sao?
Có những điều đôi khi bạn không thể hiểu được, những điều mà nó thật sự tinh tế và sâu sắc đến nỗi nó có thể giết chết sự tồn tại của bạn, bất kỳ lúc nào...
Đứng từ góc độ của bạn, người kia sai.
Đứng từ góc độ của người kia, bạn sai.
Đứng từ góc độ của người ngoại cuộc, nhìn thấy ai làm gì sai là sai, ai làm gì đúng là đúng.
Bạn nhận ra rằng, trên đời này chưa bao giờ có đúng sai, chỉ có việc đứng nhìn từ góc độ nào đúng hơn mà thôi.
Có thể người kia sai vì họ đã phá hoại hạnh phúc của bạn một cách vô cớ, nhưng không có nghĩa là bạn đúng khi vô tâm chà đạp lên cảm xúc của người khác như vậy.
Vậy cho nên, đừng bao giờ đánh giá đúng sai chỉ khi nhìn từ một phía, bạn chưa bao giờ đúng, bạn cũng chưa bao giờ sai cả, chỉ là bạn thấy bản ngã của mình từ góc độ nào thì đúng hơn thôi, không liên quan gì.
Nhân sinh quan của mỗi người đều khác nhau, không ai bao giờ đúng, cũng không ai bao giờ sai, chỉ cần bạn suy nghĩ một chút, bạn cũng sẽ hiểu ra rằng điều mà người còn lại đang muốn nói với bạn là gì thôi.
@Nguyễn Minh

Bài tập chương hồi A Type Machine: Hồi 1

Bài tập cho lớp A Type Machine: Triển khai chương hồi cho câu chuyện của ý tưởng ban đầu.

HỒI 1

1 chàng trai Badboy nọ rất ăn chơi trác táng, mỗi ngày cậu đều dẫn 1 cô gái trẻ đẹp về nhà để "chơi", thậm chí cậu còn hút chính thuốc đá luôn ngày không thôi. Vì là con nhà giàu mà bố mẹ lại ở xa nên cậu rất tự do và không phải lo nghĩ gì hết. Cứ nghĩ những ngày tháng như vậy sẽ kéo dài mãi, ngờ đâu vào một ngày đẹp trời nọ, trước cửa nhà cậu lại xuất hiện chình ình một đứa trẻ kèm với đôi lời nói rằng cậu chính là ba của đứa trẻ đó. Không kinh nghiệm, không người giúp đỡ, liệu với một thanh niên trẻ như cậu thì tất nhiên việc chăm sóc một đứa trẻ như vậy sẽ là không nổi. Tất cả những gì cậu có thể làm được chỉ là nếu cậu bé khát sữa thì cho cậu bé uống nước ngọt, khi cậu bé "ủn" thì sẽ cầm đi vứt vào thùng rác và khi cậu bé khóc thì cậu sẽ làm mặt cười cho cậu bé hết khóc. Tuy nhiên, những điều đó đều vô tác dụng với cậu bé khi cậu bé đã nôn ra một bãi hôi rình sau khi cậu cho cậu bé uống nước ngọt cũng như khi cậu bé "ủn" xong vì cậu đã không đi cuốn một cái tã mới cho cậu bé nên cậu bé đã lại "ủn" tiếp ra một bãi nữa ngay cạnh bãi nôn và khi cậu bé khóc vì khuôn mặt của cậu rất ghê với những hình xăm cùng với xỏ khuyên chi chít trên mặt nên đã khiến cậu bé khóc thét lên vì sợ và khiến cho hàng xóm phải sang đập nhà nhắc nhở. Vì không thể chịu đựng được nữa nên cậu đã quyết định sẽ đưa đứa bé này ra trước cửa chùa để có người nuôi dưỡng. Nhưng xui rủi thay, khi cậu đang định đi thì bất ngờ đã bị bà hàng xóm chặn lại hỏi thăm "bố của đứa trẻ" khiến cậu bị xích lại một hồi lâu, thế rồi vì sợ bị hàng xóm và bạn bè dị nghị vì sự vô trách nhiệm của câu cho nên cậu đã quyết định sẽ đem về nhà và nuổi nấng đứa trẻ "từ trên trời rơi xuống" này.

Sẽ còn chỉnh sửa lại vài lần cho đến khi nào thật hoàn chỉnh, sẽ cố gắng!


@Nguyễn Minh

Ý tưởng kịch bản - Bài tập cho lớp A Type Machine

Bài tập cho lớp A Type Machine:

Từ khóa: Badboy + Đứa bé

1 chàng trai Badboy rất ăn chơi trác táng, mỗi ngày cậu đều dẫn 1 cô gái trẻ đẹp về nhà để "chơi", thậm chí cậu còn hút chính thuốc đá luôn ngày không thôi. Vì là con nhà giàu mà bố mẹ lại ở xa nên cậu rất tự do và không phải lo nghĩ gì hết. Cứ nghĩ những ngày tháng như vậy sẽ kéo dài mãi, ngờ đâu vào một ngày đẹp trời nọ, trước cửa nhà cậu lại xuất hiện chình ình một đứa trẻ kèm với đôi lời nói rằng cậu chính là ba của đứa trẻ đó. Không kinh nghiệm, không người giúp đỡ, liệu với một thanh niên trẻ như cậu, cậu sẽ phải làm gì để có thể nuôi nấng, chăm sóc đứa trẻ này?

Không biết có đúng ý đề bài không nhưng ý tưởng nghĩ ra rồi nên... cứ viết thôi. 


@Nguyễn Minh



Tương lai của ai?

10 tuổi: Bố mẹ dặn bạn phải HỌC GIỎI, để sau này có được 1 công việc ỔN ĐỊNH, rồi còn kiếm tiền nuôi thân

14 tuổi: Bố mẹ tiếp tục dặn bạn phải CỐ HỌC THẬT GIỎI, để thi được vào 1 trường CẤP 3 tốt, rồi còn thi ĐẠI HỌC nữa.

18 tuổi: Bạn thi đỗ vào 1 trường ĐẠI HỌC, đúng như tâm nguyện của bố mẹ. Với 1 chuyên ngành cũng khá hot, mà bạn nghĩ là xã hội sẽ cần.

22 tuổi: bạn TỐT NGHIỆP đại học, nhưng chuyên ngành của bạn lại không dễ tìm việc như bạn nghĩ. Mấy năm đầu bạn phải chạy shipper, rồi Grab, Be,...đủ thứ nghề để kiếm sống

26 tuổi: bạn tìm được 1 CÔNG VIỆC, tiền lương không nhiều, nhưng cũng tạm ỔN ĐỊNH. Bạn thường xuyên phải làm muộn đến tận khuya để hoàn thành xong công việc của mình

30 tuổi: bạn KẾT HÔN, cô ấy do 1 người quen giới thiệu cho bố mẹ bạn. Bạn chưa muốn cưới do lương còn chưa đủ nuôi thân, nhưng rồi để chiều lòng bố mẹ, bạn gật đầu đồng ý.

34 tuổi: Sức khỏe bạn ngày càng yếu đi, công việc thì ngày một nhiều hơn, lời hứa thăng tiến lại tiếp tục được lùi vô thời hạn. Cô vợ rỉ tai bạn: "Con trai mình tháng sau lên mẫu giáo lớn, song ngữ 7 triệu/tháng". Bạn nhíu mày, cô ấy to tiếng: "Anh đã như vậy, anh muốn con cũng như anh sao?" Bạn lặng đi, rút điện thoại chuyển khoản cho vợ thêm 3 triệu, tiền ấy bạn tính sẽ tự thưởng cho mình bộ Vest mới, vì mới được tăng thêm 10% lương sau 3 năm cống hiến hết mình.

38 tuổi: Thằng bé vào lớp 1. Cô chủ nhiệm nói: "Năm đầu tiên rất QUAN TRỌNG ! Phụ đạo một tháng khoảng 3 triệu". Bạn lặng đi. Đang tính đi học 1 khóa đầu tư để thoát nghèo, nhưng thôi, thấy người ta bảo đầu tư cho con cái là khoản đầu tư mang lại lợi nhuận tốt nhất.

42 tuổi: Thế rồi nó cũng sắp lên được cấp hai, thầy chủ nhiệm nói: "Năm ĐẦU TIÊN rất quan trọng", bạn cười: "vâng, em đang tính cho cháu đi học thêm". Dự định năm nay mua 1 hợp đồng bảo hiểm nhân thọ, nhưng chắc thôi, lo cho con ăn học trước đã, rồi tính sau.

46 tuổi: Một ngày, khi vừa đi học về, thằng bé chạy đến ôm bạn và nói: "Ba, con muốn học Piano. Ba mua cho con 1 chiếc đàn nha". Câu "Ba làm gì có tiền" những năm tháng gần đây, bạn đã nói quá nhiều, nhưng lần này không hiểu sao KHÔNG NÓI NÊN LỜI.

50 tuổi: Con trai thi được vào 1 trường ĐẠI HỌC cũng không tồi lắm, chắc có lẽ cũng tốt hơn trường bạn ngày xưa. Như vậy là tốt rồi. Lại đúng chuyên ngành của bố. Chắc giờ cũng dễ tìm việc, nhưng mà học phí sao lại cao vậy nhỉ? Không biết còn phải đầu tư cho nó học đến bao giờ.

54 tuổi: Hôm nay con trai bạn TỐT NGHIỆP đại học. Bạn lấy hết cam đảm, xin cấp trên kém hơn bạn 15 tuổi cho phép được nghỉ buổi sáng, tới trường dự lễ tốt nghiệp của con. Rồi còn đi mua cho nó cái XE MÁY nữa..ĐÃ HỨA mấy năm nay rồi, mà ngày nào nó cũng hỏi.

58 tuổi: Bạn đi làm về sau 1 chầu nhậu say khướt với Sếp, chỉ thẳng mặt thằng con: "Mày suốt ngày lông bông, chọn cái nghề tử tế mà làm, dẹp mẹ ba cái thứ ĐAM MÊ VỚ VẨN đi". Ấy thế thôi mà lại thành cãi lộn. Chỉ nhớ mang máng câu cuối nó nói: "Con không muốn sống CUỘC ĐỜI NHƯ BA". Bạn phát hiện ra mình đã già, không đủ lý lẽ để nói lại nó, chỉ biết hét lên: "Tao là thằng bố của mày đấy!" Ấy thế mà nó cũng bỏ nhà đi mấy ngày

62 tuổi: Bạn nghe nói nhà nước chính thức cho tăng tuổi hưu của nam lên 65. Tin vui nhất trong cuộc đời, vậy là được NGỒI KHÔNG hưởng lương thêm 3 năm nữa. Thằng con cũng nói đến chuyện kết hôn. Vậy là lại phải chạy vạy lo cho nó cái đám cưới, để được như CON NHÀ NGƯỜI TA

66 tuổi: Vậy là bạn đã NGHỈ HƯU được gần 1 năm. Bạn 1 mình nhâm nhi chén rượu cùng mấy cái chân gà luộc. Sống bằng đồng lương hưu quả không dễ dàng. Sau từng đó năm đi làm, thu nhập cũng có tăng, mà sao kiếm được đồng nào, là hết đồng đó. Hơn 40 năm làm việc cật lực, chỉ để dành tiết kiệm được có vài chục triệu. Không hiểu sao nước mắt bất chợt ứa ra, chắc là do rượu cay quá, chứ gần THẤT THẬP CỔ LAI HY rồi, ai lại khóc như đứa trẻ vậy?

70 tuổi: Cả nhà làm lễ MỪNG THỌ cho bạn. Thằng con tặng bạn 1 chuyến du lịch Phú Quốc, vì cả cuộc đời vất vả, CHƯA CÓ DỊP đi nhiều. Nửa kia bên bạn cũng đã 40 năm cuộc đời; cãi vã, bất đồng cũng nhiều, mà có vẻ như cũng lâu rồi chưa được đi đâu. Lần này có lẽ cũng là cơ hội để cả hai HÂM NÓNG tình cảm. Chuẩn bị cả tháng trời, khi chỉ còn vài ngày nữa là lên đường, thì hỡi ôi, Covid khiến hãng bay hủy chuyến vô thời hạn

74 tuổi: Năm Covid thứ 4, thế giới hiện giờ chỉ còn 1 nửa. Covid thực sự đã mang đến 1 KẾT QUẢ VÔ CÙNG TỒI TỆ mà năm đó loài người không bao giờ có thể mường tượng ra. Mọi người gọi nó là cái búng tay của Thanos. Giờ mọi thứ đã trở nên bình thường, thiên nhiên đã dần phục hồi trở lại, không khí đã trở nên trong lành hơn rất nhiều, biển đã xanh lại như xưa. Bạn quyết định sẽ cùng người vợ đã gắn bó và hy sinh cả cuộc đời cho gia đình, sẽ đi chơi một chuyến. Thế nhưng cây gậy trong tay chỉ có thể giúp bạn đi từ trong nhà ra đầu ngõ mua thuốc rồi quay về.

78 tuổi: Bạn nằm trên giường bệnh, tỉnh lại sau cơn mê, xung quanh là toàn bộ người thân bạn bè, đồng nghiệp..vợ và con bạn bắt đầu khóc...Bạn nhận ra...bạn đang ở rất gần NGƯỠNG CỬA TỬ THẦN..Bạn muốn để lại chút tài sản cho con cháu, nhưng chợt nhớ ra, mình cũng đã bán sạch để chữa bệnh mấy năm qua. Đột nhiên bạn tự hỏi: Mình thực sự đã CHẾT từ khi nào? Bạn nhớ lại khoảnh khắc Khi bạn nhận tấm bằng TỐT NGHIỆP đại học. Rồi bạn tự hỏi, mình có thực sự đã 1 lần nào đó DÁM SỐNG cho BẢN THÂN mình???
Câu hỏi dường như quá khó để trả lời. Bạn nhắm mắt và lại 1 lần nữa, như hàng trăm lần trước đó...

(Nguồn: sưu tầm)


Đây là một trang blog và
























Đm thằng Lý Cường.

Birdemic: Dở đến nỗi chúa cũng phải khóc thét

Birdemic: Shock and Terror, bộ phim của vị đạo diễn Việt kiều James Nguyễn ra mắt vào năm 2010 được xem là "kiệt tác điện ảnh" dở ...