@Nguyễn Minh
Đây là một cái blog được lập ra để viết về trải nghiệm và những gì mà mình đã và đang trải qua với cuộc đời (hoặc những gì mình đã viết?)
Chủ Nhật, 26 tháng 7, 2020
Nhà trọ Balanha: Thật khó hiểu?
Bữa nay xem phim "Nhà trọ Balanha" thấy nó lạ quá đi. Không hiểu sao Bách ngay từ đầu đã sai lè lè ra còn về cố giải thích với Nhiên, vậy nếu là Nhiên chắc Nhiên cũng không chịu nổi rồi, vậy sao lúc sau câu chuyện lại hướng thẳng về Lâm như đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Lâm và cứ thế kết thúc đến cuối phim ta? Thấy phim nó cứ kì kì, không một câu chuyện trọng tâm nào để nhấn mạnh, mà hóng nhất cái biên kịch, quay phim, đạo diễn thì lại chẳng ngó ngàng thấy đâu. Đúng là... buồn ghê.
Cô dâu 8 tuổi: Có thực sự là không có nội dung?
Lâu lâu lục lại cái phim "Cô dâu 8 tuổi", biết là nó sờ-lâu-mâu-trừn quá nhưng mà cái thần thái thì không chê vào đâu được, theo mình, mọi người cứ nói phim này không hay nhưng mình thấy cấu trúc 3 hồi của câu chuyện này được xây dựng khá tốt, rõ ràng và rất mạch lạc, không hẳn là cứ phải 1 shot 30 giây kéo phim như mọi người thường nghĩ. Nhớ cái hồi còn chiếu tập này cứ bật đi bật lại cái đoạn phim phải khoảng... 1800 lần lận, quá hay. Tự hỏi không biết sau còn ai diễn sờ-lâu-mâu-trừn "chất như nước cất" được như cô này trong các bộ phim sau của Ấn nữa không... Với lại, cho ai muốn tìm nguyên tập ở bản tiếng Việt, nó là phần 1 tập 255 nhé! Chúc vui!
@Nguyễn Minh
Gửi bạn...
Cho mình hỏi bạn nhé, bạn luôn cho mình là giỏi nhất, là thông minh nhất. Vậy thứ hỏi cái não bạn thông mình nhưng cái cách ứng xử lại có vấn đề thì bạn có đáng để làm người thông minh không? Vậy nên trong mọi hoàn cảnh nào, đừng nên tự phán xét một cách chủ quan về người khác, kẻo : Cười người cười mình đó bạn ạ!
Vô tình cười vào sự mất mát của người khác, cũng là một động cơ của tội phạm?
Một động cơ gây nên tội phạm có lý thuyết không chứng minh được, nhưng về mặt thực tế thì ai cũng có thể hiểu.
"Tôi không hạnh phúc như họ. Tôi phải khiến họ cảm thấy như tôi"
"Tại sao tôi không thể hạnh phúc? Tại sao cô ta lại được hạnh phúc còn tôi thì không?"
Đó chính là sự đố kỵ vô hình. Khi hai người đang hạnh phúc như nhau mà một người bị đánh mất đi hạnh phúc thì kể cả khi không phải do người kia gây ra, họ cũng coi như người kia là mục tiêu, là kẻ thù... chẳng vì lý do gì cả. Thực ra để hiểu cách suy nghĩ của những kiểu người này rất đơn giản, thông thường thì là:
"Nếu hạnh phúc có giới hạn của nó, khi tôi lấy được hạnh phúc của họ thì tôi sẽ được hạnh phúc còn họ thì không"
Thực ra mấu chốt của vấn đề ở đây là, họ không hiểu rằng họ có thể tự tạo cho mình hạnh phúc, không cần phải lấy từ người khác. Vậy nên, khi có người đánh mất đi hạnh phúc vốn có của mình, họ sẽ sẵn sàng chà đạp người khác chỉ vì họ đố kỵ đến cùng cực.
Những loại người này luôn xuất hiện ở khắp mọi nơi. Vậy nên đừng bao giờ cười vào sự mất mát của người khác hay là làm gì đó có lỗi với họ, bởi khi họ tìm ra được lý do để hãm hại bạn, nó cũng sẽ chỉ là giọt nước tràn ly thôi.
@Nguyễn Minh
Một giấc mơ...
Hà Nội 22.12.19
" Cho dù có độc nhưng vẫn rất xinh đẹp
Hay chính vì có độc nên mới thấy xinh đẹp?"
Một giấc mơ kỳ lạ. Tôi chưa từng bao giờ mơ về nó cả, nhưng đối với tôi giấc mơ đấy lại để lại trong tôi một ấn tượng sâu sắc. Đó là một giấc mơ của nỗi buồn và những sự đau thương, nhưng cũng là một giấc mơ của sự giải thoát, tự do...
Trong đêm tối vắng khuya, mặt sông phẳng lặng, tôi lặng lẽ chèo thuyền ra giữa sông. Thực sự lúc đó rất huyền ảo thơ mộng, nhưng nó cũng thật là tối tăm. Tôi lặng người nhìn xuống dòng sông trôi. Đôi lúc lại có mấy con cá lặn lên lặn xuống, trông rất đẹp. Trên trời, trăng sáng vằng vặc. Bao trùm xung quanh là một khu rừng rậm sâu thẳm,...sâu thẳm và không có hồi kết. Dù rất muốn ở lại dòng sông thêm nữa, nhưng bằng một cách nào đó, tôi vẫn phải chèo con thuyền tiếp tục tiến về phía trước. Con sông thật là dài, dài đằng đẵng tựa như một đời người vậy. Nhưng cuối cùng, tôi đã cán đến điểm kết của dòng sông. Điểm kết cuối cùng.
Tôi lặng lẽ bước ra khỏi con thuyền, không biết là do ngồi lâu hay gì mà cảm thấy ê ẩm khó tả. Trong khi đang cố đứng vững lại thì tôi nhìn lên. Trước mặt tôi là một rừng hoa, hoa bỉ ngạn đỏ. Đối với tôi lúc đó loài hoa này thật kì dị, nhưng cũng thật là bí ẩn và quyến rũ, tựa như hoa hồng vậy. Trên rừng hoa đó có một lối đi rộng thênh thang, nhưng ít ra vẫn còn nhìn thấy phía cuối con đường. Tôi đi từng bước từng bước trên con đường đó, bỗng dưng tôi lại cảm thấy mơ hồ và rồi sau đó là trống rỗng vô hồn. Những hỷ, nộ, ái, ố trên trần gian này đều dần tan vào ánh đỏ của hoa. Tôi như quên đi mọi thứ, quên đi những thứ tôi đã từng có, cứ thế tôi đi, đi mãi, đầu không quay lại, cứ thế bước tiếp...
Thế rồi ở cuối con đường rộng thênh thang đó, một bóng người đang đứng đó, lặng lẽ nhìn tôi. Tò mò về bóng người đứng ở cuối đường, tôi bước thật nhanh, rồi chạy về phía đó. Cuối cùng cũng đến nơi. Trước mặt tôi là một đứa trẻ. Đứa trẻ đó không phải là một con ma đáng sợ, không hề. Đó chỉ là linh hồn của một đứa trẻ đã mất, có lẽ nó đang chờ tôi. Đứa trẻ đưa tay ra cầm tay tôi rồi kéo đi. Tôi đớ người, rồi cứ thế đi cậu bé đó.
Ánh sáng chói lên, rồi tối dần, tối dần đi. Tôi nhìn xuống tay tôi, trên tay tôi hiện lên những đốm sáng li ti trên tay, thật đẹp biết bao, trông nó cứ như những con đom đóm vậy, cứ sáng dần, rồi mờ dần, rồi lại sáng dần, rồi lại mờ đi... đến cuối cùng, bằng một cách nào đó, tôi đã chìm vào một giấc ngủ sâu...
Tỉnh dậy, tôi đờ người ra một lúc, cái cảm giác lúc đó của tôi thật khó tả. Có lẽ đó là một giấc mơ của một đời người, một giấc mơ 100 năm, và đến cuối cùng, mọi thứ đều chìm vào một giấc ngủ sâu, thật sâu...
Vào đêm đó, một lần nữa, tôi đã mơ tôi nằm trên những đóa hoa bỉ ngạn đỏ vừa quyến rũ, xinh đẹp nhưng cũng thật ma mị, bí hiểm. Dù cho nó thật độc ác, nó thật tàn nhẫn, nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn nằm trên nó, quên đi những ký ức đau thương của trần đời thế gian...
@Nguyễn Minh
Về những bài viết đầu đời...
Thực ra dự án này đã được tôi khởi động từ hè năm 2019, với tổng cộng số chương dự kiến là 5 chương, nhưng vì lý do học tập cũng như công việc mà chỉ có thể dừng lại ở mức 3 chương. Tuy nhiên đến nay sau khi đọc lại những bài viết tôi đã từng viết, tôi cảm thấy rằng khong phải viết thêm 2 chương kia nữa, có lẽ vì quá... thừa?
Ai nói cái đẹp là ở bên trong chứ không ở bên ngoài? Vớ vẩn!
TỐT GỖ HƠN TỐT NƯỚC SƠN
NHƯNG NƯỚC SƠN ĐƯỢC SƠN LÊN TỪ GỖ
VẬY NÊN NƯỚC SƠN XẤU
MÀ MÃI VẪN XẤU NHƯ THẾ
THÌ KHÔNG PHẢI LÀ DO ÔNG TRỜI BẤT CÔNG
MÀ CHỈ CÓ THỂ LÀ DO GỖ
DO KHÔNG BIẾT NỖ LỰC, THAY ĐỔI MÀ THÔI
Nếu ai xem mấy phim ngôn tình thì biết có một số phim sẽ có tuyến nhân vật kiểu : Nữ xấu yêu nam xinh, cả hai thành đôi... blah... blahh... Hay ở ngoài đời cũng vậy, cũng kiểu cặp đôi đũa lệch hay mấy bà "happy pola" nằm mơ nằm mộng đủ các kiểu... hoặc điển hình nhất là câu tục ngữ "Tốt gỗ hơn tốt nước sơn", hay là giả vờ làm ăn xin và cái kết... vậy nên cũng có những người dần hình thành một định kiến rằng : Muốn tìm hiểu, làm ăn hay yêu một ai đó, trước tiên là phải xét về nhân phẩm, xong mới đến ngoại hình.
Tuy nhiên theo tôi, điều này lại khá là vô lý, thậm chí là phản khoa học. Vì sao? Vì đôi mắt chúng ta sinh ra là để nhìn, để ngắm cái đẹp. Cho nên nếu có ai cố sống cố chết để theo đuổi một "happy pola" thì một là họ có vấn đề, hai là họ chỉ đang lợi dụng mà thôi.
Các cụ nói xưa cấm có sai : "Cái răng cái tóc là góc con người", "một nụ cười bằng 10 thang thuốc bổ", nếu có sắc đẹp, sẽ là một thế mạnh cho bạn.
Nghe có vẻ rất thực dụng nhưng đó lại là sự thật, ai mà chẳng nói "cái nết đánh chết cái đẹp", nhưng ở đây nghĩa là người đẹp thì hỏng, còn người xấu thì nết, mà không phải ai cũng như vậy.
Vậy thì vì sao?
Vì thứ nhất : Cái đẹp bên ngoài thể hiện giá trị bên trong của bạn, bạn tốt đẹp hay xấu xa đều thể hiện tất tần tật ra ngoài hết. Có thể hiểu nôm na là "tính cách nên tướng mạo". Cho nên nếu bạn sinh ra đã xấu rồi, mà sau 30 tuổi, bạn vẫn như chí phèo thị nở, thế thì lỗi không phải ở ông trời, mà là do bạn lười, không biết làm đẹp.
Thứ hai : Mọi người đều có ấn tượng đầu tiên về vẻ bề ngoài, chứ không phải bên trong, vì trong là ẩn nên họ không thể nhìn thấy được. Liên hệ với điều thứ nhất thì ấn tượng ngoại hình ban đầu còn ám chỉ tính cách của bạn. Cho nên, gì thì gì thì cứ phải đẹp, đẹp thì mới nên nết được. Chỉ khi đó họ mới có đủ kiên nhẫn để tìm hiểu về bạn, chứ chẳng ai rảnh đâu!
Vậy cho nên bạn đừng nghĩ bạn xấu mà sẽ có nhiều người yêu. Vì thực tế đó là một suy nghĩ rất ích kỉ. Chỉ vì bản thân, nỗi sợ, cái tôi của mình mà bạn không chịu thay đổi vì người khác, thì đừng có mà đòi người khác theo đuổi hay làm ăn. Vì quy tắc ngầm luôn có trong mọi mối quan hệ chính là : TÔN TRỌNG LẪN NHAU. Bạn hiểu chứ?
Nói chung lại, không phải ai xinh ra cũng đẹp, nhưng họ biết nỗ lực, thay đổi bản thân, còn bạn xấu mà bạn vẫn lười, không thay đổi chính mình thì chẳng phải tại ai hết chỉ có thể là do bạn mà thôi, nênnếu bạn cứ ghen tị với những người biết điều hòa sức khỏe, vóc dáng khỏe khoắn mà không biết sửa đổi bản thân mình, thì chỉ có trời mới cứu rỗi được thôi, hoặc trừ khi họ bị méo mó về cách nhìn nhận cái đẹp (không kì thị gì đâu)
Hỡi các bạn của tôi ơi, hãy ngồi dậy vươn vai hít thở đi, đừng chồng chờ vào người trong mộng nữa!
Không thì bảo dân trí thấp lại tự ái...=))
MỤC TIẾP THEO : MỤC 10 : KHÔNG VÌ NGƯỜI MÀ THAY ĐỔI MÌNH
@Nguyễn Minh
Hận người không hại mình
BẠN CÓ THỂ HẬN
CŨNG CÓ THỂ THƯƠNG
NHƯNG SUY CHO CÙNG
BẠN MUỐN THẾ NÀO CŨNG PHẢI
NHƯNG CHỈ CẦN
BẠN ĐỪNG KHỔ VÌ NÓ LÀ ĐƯỢC
Có bài viết tôi đã nói với các bạn rằng : "Lùi lại để cho đi, lùi lại để tha thứ" nhưng cũng có bài viết nói rằng : "Không được tha thứ một cách mù quáng". Vậy rốt cuộc ý tôi là như thế nào?
Tuy nói là phải biết tha thứ, nhưng không ít việc chúng ta không thể tha thứ nổi, cũng như có những việc tưởng nhỏ bên ngoài mà lớn bên trong. Nhưng cũng có những việc nếu không tha thứ thì chỉ khiến bản thân thêm khổ lụy. Vậy cuối cùng, phải làm thế nào? Phải nghe theo tha thứ? Hay không tha thứ?
Hãy nghe tôi kể về một câu chuyện dưới đây :
Có hai người bạn, A và B. Cả hai người đều vào xin việc trong một công ty, nhưng đều bị người tuyển vào gây khó dễ, mặc dù cả hai đều có năng lực rất tốt, thi bằng cử thạc sĩ, tiến sĩ, thế là cuối cùng họ không được nhận vào. Người bạn B rất hận công ty vì đối xử bất công với mình, thế là ngày đêm luôn tìm cách nói xấu, bôi nhọ công ty, cuối cùng bị công ty kiện ngược lại, thế là vào tù. Còn người bạn A sau khi không vào được đã hạ quyết tâm xuống, ngày đêm rèn luyện kiến thức, và các buổi sau đó, A đã làm rất tốt, công vụ thăng chức ào ào trong công ty, mới 5 năm mà đã lên chức phó tổng giám đốc.
Qua đó ta có thể thấy, B qua hận thù mà càng ngày càng thêm mù quáng, càng ngày càng đi vào con đường tội lỗi. Còn A, A chấp nhận sự thất bại, và luôn lấy đó làm động lực để không ngừng vươn lên, không ngừng tiến bộ. Bạn đã hiểu sự khác nhau rồi chứ?
Giữa A và B cũng như không tha thứ 1 và không tha thứ 2 vậy. Người không tha thứ 1 lấy đó làm động lực, còn không tha thứ 2 lại lấy đó là dầu để đổ vào lửa, đi vào con đường mù quáng, hủy hoại cuộc đời mình
Nhưng mà nếu tha thứ thì sao? Hãy coi A và B là tha thứ 1 và tha thứ 2 xem. Nếu A tha thứ đi hết tất cả mọi chuyện, không ám ảnh về nó nữa thì A vẫn sẽ như ở trên. Nhưng nếu là B mà tha thứ mà B vẫn ám ảnh về nó thì ngày đêm B càng cũng quẫy trong sự tuyệt vọng đau khổ, vậy bạn nghĩ, cả 2, tha thứ hay không tha thứ, cái nào hơn?
Tôi có thể nói, tha thứ hay không tha thứ, đều do bạn quyết định cả, nếu bạn chọn tha thứ, thì đừng ám ảnh về nó nữa, mà nếu bạn chọn không tha thứ, thì đừng vì nó mà khiến mình ngày càng thêm mù quáng, mà phải lấy đó làm động lực để vươn lên, đánh bại người mình ghét.
Trong mọi đạo từng nói rằng : "Người không biết tha thứ là con người bụng dạ hẹp hòi, hiểm độc, sống không tốt ở đời", tôi có thể nói là nó chỉ đúng một phần. Bởi tha thứ hay không tha thứ, nó đều có lý do riêng của nó. Chứ không phải là chấp nhặt chuyện nhỏ nhặt mà thành hận thù. Không thể vơ đũa hết cả ác và thiện được.
Suy cho cùng, ý tôi ở đây, là tha thứ, hay không tha thứ, đều ở quyết định ở bạn cả, miễn là bạn đừng để lựa chọn của mình là miễn cưỡng là được. Cho dù chọn thiện hay ác, nó đều có lý do riêng của nó, chỉ cần bạn đừng tha thứ một cách mù quáng, cũng như khiến hận thù của bạn thân thành vết đứt trong lòng là được.
MỤC TIẾP THEO : MỤC 9 : AI NÓI TÌNH YÊU LÀ Ở BÊN TRONG MÀ KHÔNG Ở BÊN NGOÀI? VỚ VẨN!
@Nguyễn Minh
Cùng một khởi điểm, tại sao kết cục lại khác nhau?
BẠN GIỐNG NGƯỜI TA,
MÀ GIỜ NGƯỜI TA LẠI HƠN BẠN,
ĐÓ KHÔNG PHẢI LÀ CÓ TÀI BẤT VẬN
CŨNG NHƯ HỌ ĐƯỢC NÂNG ĐỠ
MÀ CHỈ CÓ THỂ LÀ
BẠN KHÔNG THỂ CHĂM CHỈ BẰNG NGƯỜI TA THÔI
Note : Thành thật xin lỗi các bạn vì những bài viết vừa qua mình đã tag thẻ và làm phiền mọi người, mong các bạn thông cảm, thành thật xin lỗi.
*Có một số đoạn trích được lấy ra từ sách, mong quý độc giả thông cảm*
Dạo gần đây tôi có đăng bài viết "Quan niệm khác biệt, kết cục khác biệt" và có rất nhiều người ủng hộ. Tuy nhiên lại có một bạn nhắn riêng với tôi, bạn ấy bảo rằng tôi viết khá hay, nhưng bạn ấy lại thấy kì lạ, thường thì đúng là như vậy, nhưng tại sao lại có những người đồng quan điểm nhưng kết cục khác nhau? Bạn ấy còn nói : "Có phải mọi sự khởi đầu đều có kết quả giống nhau không?"
Và tôi có thể trả lời câu hỏi này là : KHÔNG. Vì sao, vì việc khởi đầu và kết quả ra sao đều phải phụ thuộc vào quá trình, mà quá trình ở đây còn phải phụ thuộc và các yếu tố tác động về bên trong cũng như về bên ngoài.
Nói đơn giản lại, ở một thế giới 7 tỷ người này, có phải ai cũng có thể được như Bill Gates không? Hồi đó nhà nào chẳng như Bill Gates, và rõ ràng cậu ta cũng có khởi đầu như bao người khác mà? Vậy rõ ràng việc cậu ta vươn lên thành một tỷ phú là phải phụ thuộc vào quá trình đi lên thành tỷ phú. Thậm chí đến giờ vẫn có những người ngồi chửi ông bất tài vô dụng và viết sách liệt kê ra nhưng điều đáng ghét về Bill Gates trong khi đang dùng Word2013? ????
Tôi cũng đã từng đi cắt tóc và bắt gặp hai anh em sinh đôi với nhau cùng đi cắt tóc. Người anh lúc cắt tóc thì rất ngoan ngoãn ngồi im, khi cắt tóc xong còn lễ phép cảm ơn người cắt tóc nữa. Còn người em thì lúc cắt tóc cứ ngọ nguậy lên xuống làm người cắt khó khăn, đã thế còn hay tỏ thái độ các kiểu làm bố phải nịnh mua đồ chơi cho thì mới chịu, lúc cắt xong cũng chẳng thèm chào ai, mặt nặng mày nhẹ chạy ra luôn.
Các bạn có thể thấy không, mặc cho cùng một xuất thân, hoàn cảnh và học vấn, tuy nhiên họ vẫn có kết cục khác nhau. Vì chẳng ai có thể sống trong cùng một linh hồn đúng không?
Thậm chí có những người 12 năm cùng học một trường, trình độ học vẫn cũng ngang nhau, một người thì tìm được việc làm luôn, người còn lại bị thất nghiệp mấy năm rồi, ngày nào cũng than trời than đất là "có tài mà không gặp vận", vậy khác biệt ở đây là gì? Cậu bạn kia khi ra trường đã bục mặt đi tìm việc khắp nơi, còn cậu bạn kia thì chỉ ngồi rồi không, lười biếng, suốt ngày bảo ta đây giỏi thế này giỏi thế này có mà nhà trắng mời về làm tổng thống cũng được!
Một người lười biếng, thụ động mà còn đòi việc nhẹ lương cao, có danh tiếng năm châu bốn biển, à, xin lỗi, tôi gặp nhầm người rồi.
Cho nên, khi bạn có ngang bằng người ta, mà giờ họ vượt bạn, thì đừng có ngồi trách tài không gặp vận, suốt ngày gặp đại hạn mà phải nói ở đây là bạn thụ động, không biết chăm chỉ là gì. Chứ không lại ngượng mặt ra đấy!
Và thay vì ngồi la ó suốt ngày như thế, thì bạn hãy ngồi dậy và làm việc hoặc thay đổi bản thân đi, ít nhất ra lúc đó bạn mới có thể ngang bằng người ta được.
MỤC TIẾP THEO : MỤC 8 : HẬN NGƯỜI KHÔNG HẠI MÌNH
@Nguyễn Minh
Lòng tốt của bạn như thế nào?
AI MÀ CHẲNG NÓI, LÒNG TỐT LÀ THỨ MÀ AI CHẲNG CÓ
NHƯNG THEO TÔI
LÒNG TỐT LÀ MỘT NGHỆ THUẬT
PHẢI TỐT SAO CHO CÓ LÝ CÓ TÌNH
THÌ KHI ĐÓ NÓ MỚI THẬT SỰ LÀ MỘT LÒNG TỐT CHÍNH NGHĨA VÀ KHÔNG ẢNH HƯỞNG ĐẾN MÌNH CŨNG NHƯ MỌI NGƯỜI...
Dạo gần đây, tôi có thường hay gặp mấy bài đăng kiểu "hãy bỏ qua nếu bạn muốn chết" hay "nếu bỏ qua bạn là đồ vô tâm"... và kèm theo đó là những hình ảnh dị tật (chủ yếu là toàn photoshop đểu), ý người ta là tôi có thể hiểu đại khái là : Like đi, nếu không mày là thằng ăn cháo đá bát, thờ ơ với xã hội, không ra gì... trong khi mỗi ngày những đứa đó còn edit phá tướng của mấy em bé chỉ bị ốm mà lên thành tật nguyền rồi câu like "rẻ tiền" người khác (Đó là còn chưa tính mấy đứa thích spam, suốt share đi share lại làm phiền người khác)... À... hiểu rồi... cảm ơn các cậu nhé, để tớ lấy bả vàng cho các cậu ăn thành tật nguyền luôn đi là vừa...
Có thể kể để đó là thằng bạn tôi, I (đã đề cập ở Chương 3 Mục 4), lại nó nữa, haizz... Mà nói luôn, cái não cũng như cái tim của nó cứ như cái mặt bàn vậy, phẳng lì như nhau cả. Thề là bữa nào nó cũng đi tạo nhóm linh tinh các kiểu, rồi share đủ các bài "phế phế" mà tôi đã nói ở trên, hết tag rồi lại đến nhắn mess làm tôi muốn điên hết cả lên khi hôm nào cũng phải nghe mấy câu cà khịa cùng mấy hình câu like rẻ tiền đó. Và các bạn cũng biết rồi đấy, Block, BLOCK, BLOCK!
Tôi thật không hiểu nổi trên đời này tại sao lại còn có những người vừa ngốc nghếch, vừa ngây thơ như I. Đã bị lừa đến tỷ lần rồi vẫn chưa chừa. Mà tiện thể tớ cũng nói luôn với I nhé, cậu có hiểu lòng tốt là như thế nào không vậy?
Lòng tốt thật sự vậy là gì? Lòng tốt thực ra chính là sự tự nguyện, là đóng góp mang tính đóng góp và xây dựng dựa trên những câu chuyện có thật và nhất phải là không miễn cưỡng người khác. Tại sao lại là như vậy? Vậy bạn thử nói xem, LÒNG TỐT KHÔNG CÓ LƯƠNG, CŨNG CHẢ GIÚP GÌ CHO BẢN THÂN MÌNH NGOÀI VIỆC LÀM CHÚNG TA VUI HƠN, VẬY CỚ GÌ PHẢI TỐT BỤNG THEO NGHĨA VỤ?
Không chỉ vậy, còn có những kiểu người ép buộc người khác phải tốt bụng theo, rồi lợi dụng những câu chuyênn buồn thành một đại dịch, để câu like rẻ tiền, khiến người khác phải tốt bụng một cách mù quáng, ôi trời, mấy bà mấy ông ơi! Edit vừa thôi, cũng giả nai vừa thôi, không là tôi lại bị lừa nữa đấy:)))
Tôi có thấy cứ có nhiều người luôn nói về lòng tốt, nhưng làm sao để thực hiện thì họ lại không hề biết, thậm chí là còn "đặc" luôn. Vậy trong bài viết hôm nay, tôi sẽ giúp bạn hiểu rõ hơn về lòng tốt của mình hơn nhé!
Trước tiên, và cũng là tối quan trọng nhất, phải xác định được 4T
- TỐT VÌ CÁI GÌ?
- TỐT VÌ AI?
- TỐT NHƯ THẾ NÀO?
- TỐT CÓ TỐT KHÔNG?
Trước hết, tốt vì cái gì? Bạn tốt với mục đích gì? Có ích gì cho xã hội không?
Tiếp đến, tốt vì ai? Bạn tốt vì ai? Có ích và giúp ích gì cho người đó
Sau đó, tốt như thế nào? Lòng tốt của bạn như thế nào? Có miễn cưỡng không? Có giả tạo không? Có ảnh hưởng gì đến lợi ích của bản thân cũng như lợi ích của những người xung quanh không?
Cuối cùng, vẫn là quan trọng nhất, tốt có tốt không? Lòng tốt bạn cho là tốt hay không tốt, vì chính nghĩa hay vì sai trái, câu like "rẻ tiền"?
Khi bạn xác định được 4T này, thì bạn đã thật sự tốt bụng rồi đó. Thật! Chỉ có thế thôi, và chỉ đơn giản thế thôi
Tiện thể trước khi kết thúc hai mục nói về lòng tốt (Mục 4, Mục 6), tôi muốn nói vài điều như sau :
- Lòng tốt phải đúng lúc và đúng chỗ
- Lòng tốt phải đáp ứng theo 4T (Cái gì? Vì ai? Thế nào? Có tốt không?)
- Lòng tốt vẫn sẽ mãi tồn tại, nhưng không phải là với những con người xảo trá.
LÒNG TỐT KHÔNG BAO GIỜ BỊ MẤT ĐI, CHỈ CÓ BỊ CHUYỂN HÓA TỪ KẺ KHỐN SANG KẺ TỐT MÀ THÔI.
Chỉ khi bạn hiểu được và đáp ứng theo đúng như những điều trên, thì bạn mới thật sự là tốt bụng được.
MỤC TIẾP THEO : MỤC 7 : CÙNG MỘT KHỞI ĐIỂM, TẠI SAO KẾT CỤC LẠI KHÁC NHAU?
@Nguyễn Minh
Chỉ có chúng ta mới có quyền quyết định cuộc đời của chính mình
Hồi trước tôi có xem một bộ phim rất hay kể về quá trình gây dựng sự nghiệp của 2 chàng trai trẻ mới ra trường là A và B. Nội dung thì như thế này : A và B đều có một mơ ước và dự định chung là sẽ làm ở ngành việc mà mình thích. A là một người nhiệt tình, đam mê và sáng tạo còn B có vẻ khá rụt rè, có sáng tạo nhưng thường không nhiệt tình cho lắm. Rồi sau khi học xong đại học, A và B cũng đều xin được vào một công ty, đều làm chung một bộ phận, vì A làm việc chăm chỉ, nhiệt tình nên được lòng mọi người, mới có mấy tháng mà đã thăng chức lên thành trưởng phòng, rồi thoắt cái lại lên giám đốc bộ phận, còn B vẫn đều đều như thế : Ngày ngày đến sớm về muộn, chẳng nói một câu nào, cũng chẳng tham gia vào các hoạt động của công ty, cứ thế sự phân biệt cấp bậc giữa A và B đã cách xa nhau rồi, thì lúc đó B cũng chẳng còn đủ tự tin để đi cùng người bạn đã vượt xa mình, hơn đứt mình về mọi mặt. Thế rồi A được điều động sang nên nước ngoài để làm việc bên đó vài năm, trước khi chia tay B, A vừa thất vọng pha lẫn chút tiếc nuối, vì vốn B là một người rất tài năng, thậm chí còn vượt trội hơn cả A, nhưng chính cái tính rụt rè và thiếu nhiệt tình, hai thứ quan trọng nhất trong công việc lại cản trở B đi tới thành công, mấy ngày liền A đều suy nghĩ về việc này. Đến ngày trước khi chia tay, A đã nói với B rằng : Cậu hãy cố gắng làm việc thật chăm chỉ, đừng rụt rè hay lo ngại gì nữa, đây chính là đam mê của cậu cơ mà, nếu thế thì hãy làm hết mình đi! B nói : "Tính tớ vốn sẵn thế rồi, làm sao có thể thay đổi được cơ chứ!". "Không phải ông trời tạo ra tính cách của cậu mà chính cậu đang tự tao tích cách cho mình, thay vì việc cứ tiếp sống an phận như vậy, hãy thay đổi lại chính mình đi! VÌ CHỈ CÓ NHỮNG NGƯỜI THIẾU TỰ TIN VÀ THIẾU ĐI MỤC ĐÍCH SỐNG MỚI COI VẬN MỆNH VÀ TÂM LINH LÀ KIM CHỈ NAM CHO CUỘC ĐỜI NÀY!" A nói với giọng đây nghiêm túc, "tớ mong sau thời gian tớ làm việc ở nước ngoài, cậu hãy suy nghĩ thật kĩ lại và thay đổi cách sống của mình, không thì chúng ta không còn là một đôi bann tốt nữa, BỞI VÌ CẬU KHÔNG CỐ GẮNG ĐỂ VƯƠN TỚI TỚ, VẬY CÓ CỚ GÌ ĐỂ TỚ PHẢI LÀM BẠN VỚI MỘT NGƯỜI KHÔNG THỂ LÀM TỚ TỐT LÊN ĐƯỢC CƠ CHỨ!". Sau đó A cũng ở bên nước ngoài mấy năm, trong mấy năm đó cả hai đều không liên lạc với nhau, nhưng A vẫn luôn hi vọng rằng B sẽ thay đổi theo hướng tích cực cho dù không biết những lời nói A nói với B hôm đó lọt được bao nhiêu nhưng niềm hi vọng nhỏ nhoi đó vẫn tồn tại cho đến khi thời gian làm việc ỏ nước ngoài của A kết thúc...
Khi đáp xuống sân bay, việc đầu tiên A đã làm là gọi điện cho B gần như ngay lập tức, nhưng có lẽ B đã thay đổi số điện thoại nên A không thể liên lạc được nữa, A liền chạy vội về công ty cũ để tìm B, nhưng khi hỏi đến thì mọi người đều bảo B đã nghỉ việc ở đây được 3 năm rồi, A sững sờ trong câm nín. Bất chợt có một người đưa một lá thư cho A và nói rằng B nhờ cầm giúp chờ đến khi A về thì đưa cho, nội dung đoạn văn nguyên thì là thế này :
" Gửi cậu bạn tri kỉ của tớ, A
Sau khi nghe được những gì cậu nói vào buổi chia tay hôm ấy, tớ đã ngộ ra rất nhiều điều, cậu nói đúng, có lẽ tớ thiếu nghị lực, thiếu nhiệt tình trong công việc đã biến tớ thành một con người tẻ nhạt như hiện giờ. Hàng đêm, tớ luôn dằn vặt rằng tại sao mình lại không thể như cậu, mặc dù tớ rất thông minh, nhưng thay vì thay đổi, những lúc đó tớ luôn biện minh cho minh rằng đó là do vận mệnh của con người, vốn không thể thay đổi, và từ đó tớ luôn luôn đi xem bói, đoán vận mệnh,... chỉ là vì tớ không có mục đích để hướng tới, nên lúc đó tớ thực sự thấy mình là một kẻ vô dụng và mất phương hướng, tớ nghĩ tớ không thể chấp nhận sống an phận như vậy nữa, tớ không thể để sự tẻ nhạt làm phá hủy cả cuộc đời này, và tớ cũng không thể chấp nhận được việc phải chơi với một người bạn cao sang hơn mình được, vậy nên tớ sẽ rời khỏi công ty này và bắt đầu xây dựng lại từ đầu, cho đến khi tớ chưa thể thành công, tớ sẽ không gặp cậu đâu, nhưng mong rằng ngày chúng ta gặp lại nhau sẽ là không quá xa vời..."
...
Nội dung mà tôi xem mới chỉ đến thế, nhưng sau đó như thế nào tôi cũng chẳng biết nữa.
Nhưng đã có ai từng như cậu bạn B trong phim kia chưa? Chắc là có đấy. Nhưng có những ai dám thay đổi như B, có lẽ chỉ số ít mới có thể như B được.
Hiện nay có nhiều người hay nói ra những điều khác nhau, nhưng đều có điểm chung là : Số phận là những gì đã được định trước, như là bản thân ta được sinh ra vào ngày nào, tháng nào, năm nào, cha mẹ ta là ai, xuất thân giàu hay nghèo…
Những cái đó là số phận đã định cho chúng ta trước khi con người được sinh ra và không thể thay đổi. Nhưng chỉ có từ sinh ra cho tới khi chết, thì tương lai, sự nghiệp lại do chính chúng ta tạo nên. Nếu hôm nay ta nghèo khó mà không cố gắng hành động và suy nghĩ theo cách để giàu lên, suốt ngày chỉ nghĩ số phận của mình nghèo thì ta mãi là nghèo…
Một thực tế là trong cuộc sống có những người thường hay gặp bất hạnh nhưng cũng có những người luôn gặp may mắn. May mắn hay bất hạnh là điều vốn được con người quan tâm từ rất lâu và trong thực tế đã có rất nhiều chuyện về vấn đề này.
Một cuộc đời chỉ luôn trông chờ vào vận mệnh, tâm linh cũng chỉ khiến bạn biết được cuộc sống tương lai sau naỳ của chính mình, nhưng nếu bạn chỉ suốt ngày xem bói, cúng hạn,... mà chúng ta không biết đứng dậy và ngồi làm việc thì mọi công sức cũng chỉ đều là vô dụng thôi.
VẬN MỆNH CHÚNG TA CÓ THỂ THAY ĐỔI CHỈ TRONG 1 PHÚT LẦM LỠ CỦA CUỘC ĐỜI.
Nhung tôi không bảo bạn đừng xem đừng tin vào tử vi, phong thủy hay thờ cúng, vì đó là phong tục, truyền thống của Việt Nam và chúng ta có quyền tự hào về điều đó, cũng bởi có câu "có thờ có thiêng, có kiêng có lành", nhưng cái sai ở đây là chúng ta thường quan niệm rằng tử vi là một khoa học có sức mạnh siêu nhiên, giải thích được tất cả về số mệnh và bí ẩn của đời người. Tử vi có thể tiên liệu được mọi biến cố, kết luận chính xác về cốt cách, nhân phẩm, tâm tính, gia đình, bè bạn, quan trường, tài sản... của con người. Chỉ cần nhìn vào lá số Tử vi là có thể biết mọi việc trong quá khứ và tương lai.
Theo phần đông các nhà tâm lý học và xã hội học thì mê tín dị đoan phát triển mạnh vào những thời điểm bấp bênh, đầy bất trắc và những điều khó dự kiến, nghĩa là khi cuộc sống trở nên phức tạp hơn, khi những tiêu chí, định hướng không còn ổn định thì người ta tự trấn an mình bằng cách trao vận mệnh của mình vào tay một quyền lực cao siêu, nhiều người quen miệng gọi là Trời.
Khi con người đứng trước nỗi lo âu về tương lai, mê tín dị đoan phát huy tác dụng đóng vai trò là một loại thuốc tinh thần trợ giúp về mặt tâm lý giúp con người tồn tại, vượt qua mọi khổ đau.
Đó cũng là lý do vì sao có những người thường chỉ luôn quan niệm rằng tâm linh là chìa khóa cho mọi vấn đề mà đến cả việc ngày trước mắt là thay đổi cách sống của chính mình còn không thể làm được thì ông Trời làm sao còn có thể giúp bạn được nữa!
VẬN MỆNH CỦA CHÚNG TA LÀ 50/50, 50 LÀ CỦA SỐ MỆNH, CÒN 50 CÒN LẠI LÀ CỦA THÁI ĐỘ CỦA CHÚNG TA VỚI CUỘC SỐNG
Chẳng hạn như một người mưu xảo độc ác, lại đi xem bói, xem rằng những ác mà mình làm có bị phát hiện không,... Nhưng thử hỏi, một con người đã độc ác như vậy rồi, còn đi xem ngày đẹp hay xấu làm gì nữa, đằng nào chả bị quả báo!
Thay vì chúng ta phải tìm kiếm hay đặt bản thân vào một mục đích sống của một thứ gì đó chỉ để được an toàn nhất thời, chúng ta hãy tự tạo ra một đam mê, một mục đích cho cuộc sống của riêng mình thì khi đó, chúng ta sẽ có thành công như nhân vật A vậy.
Cũng như thế, ĐỪNG BAO GIỜ GIAO PHÓ CUỘC ĐỜI CỦA MÌNH CHO NGƯỜI KHÁC, chúng ta luôn mong muốn tìm được một cảm giác an toàn trong vỏ bọc. Và đó cũng là mong muốn của những người thân xung quanh chúng ta, họ luôn muốn chúng ta phải được sống trong an toàn, không va chạm không tiếp xúc, nhưng họ không hề biết rằng phải có va chạm thì mới có trưởng thành, một cuộc sống trong nhung lụa sẽ chỉ khiến chúng lu mù trong những tiêu khiển của cuộc đời, biến chúng ta thành một kẻ vô dụng, nhu nhược, thiếu chính kiến và không có trách nhiệm với cuộc đời của chính mình. Vậy thử hỏi, cuộc đời vốn vậy rồi, xem bói làm gì nữa?
Tóm lại, tôi không nói bạn phải sống như một cường nhân, sống mà không cần để ý tới vận mệnh hay cuộc đời này, nhưng khi nói về phong tục cổ truyền của VN không thể né tránh những vấn đề như: có ngày tốt, ngày xấu, giờ tốt, giờ xấu hay không và ảnh hưởng như thế nào đối với cuộc đời của 1 con người.
Trong thực tế cho thấy có ngày làm việc gì cũng suôn sẻ, nhiều điều may mắn cứ tự nhiên mà tới...có ngày vất vả tất bật mà chẳng được việc gì, làm cái gì cũng hỏng, đến gặp ai cũng đi vắng, có khi lại gặp tai nạn bất ngờ. Phép duy vật biện chứng giải thích đó là quy luật tất nhiên và ngẫu nhiên. Tức là trong tất nhiên có yếu tố ngẫu nhiên và trong ngẫu nhiên cũng có yếu tố tất nhiên. Đó là lý thuyết. Còn các lá số lấy hàng năm thậm chí hàng tháng đối với con người cụ thể mang tính thực tiễn vì đã chỉ ra cụ thể trong tháng này, ngày nào tốt, ngày nào xấu. Tốt thì cho việc gì: làm nhà, cưới vợ, kinh doanh, xuất ngoại...trong từng ngày cụ thể thì giờ nào là tốt (hoàng đạo) để đưa dâu... giờ nào xấu (hắc đạo) để tránh phát lễ tang (ví dụ thế).
Nhưng cũng đừng coi những vận mệnh hay tâm linh đó làm kim chỉ nam cho cuộc đời mình bởi, CUỘC SỐNG VỐN KHÔNG CÓ CÂY SUNG ĐỂ CHÚNG TA NẰM HÁ MIỆNG CHỜ MÀ CHÚNG TA PHẢI TỰ TRỒNG ĐỂ LẤY QUẢ
Cũng như vậy, MỖI CHÚNG TA ĐỀU CHỈ CÓ MỘT CUỘC ĐỜI, ĐỪNG BIẾN CUỘC ĐỜI THÀNH LỰA CHỌN CỦA ÔNG TRỜI HAY CỦA NGƯỜI KHÁC, BỞI CHỈ CÓ CHÚNG TA MỚI CÓ QUYỀN ĐỊNH ĐOẠT CUỘC ĐỜI CỦA CHÍNH MÌNH.
@Nguyễn Minh
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
Birdemic: Dở đến nỗi chúa cũng phải khóc thét
Birdemic: Shock and Terror, bộ phim của vị đạo diễn Việt kiều James Nguyễn ra mắt vào năm 2010 được xem là "kiệt tác điện ảnh" dở ...
-
Thực ra dự án này đã được tôi khởi động từ hè năm 2019, với tổng cộng số chương dự kiến là 5 chương, nhưng vì lý do học tập cũng như công vi...
-
Hà Nội 22.12.19 " Cho dù có độc nhưng vẫn rất xinh đẹp Hay chính vì có độc nên mới thấy xinh đẹp?" Một giấc mơ...






