Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2021

Thần số học: Số 5

 THẦN SỐ HỌC

SỐ 5

SỐ 5 tượng trưng cho sự tự do, trực giác, uy quyền thiêng liêng, sự nhanh trí, năng động, hoạt động theo cảm hứng, phiêu lưu, gan dạ, sự hài hòa kết hợp giữa tinh thần và vật chất. Bạn là một người sáng trí và có hành động mau lẹ. Đặc biệt hơn cả, bạn rất yêu chuộng sự tự do và luôn muốn đi phiêu lưu, khám phá về mọi thứ.

Ghét bị gò bò và yêu thích tự do, bạn thường sẵn sàng hy sinh mọi quyền hành, địa vị cho các họat động và phiêu lưu. Bạn thường có xu hướng làm việc một cách trì hoãn và quan niệm sống không lo tới ngày mai, mặc cho dòng đời lôi cuốn, muốn ra sao thì ra. Có nhiều nghị lực và hứng khởi, tuy thay đổi tính tình, lý tưởng mau chóng, nhưng bạn lại rất có sức chịu đựng. Dù vậy bạn rất ít khi làm việc mà lại kiên trì lâu dài mà thường “cả thèm chóng chán”. Nhưng bản tính lạc quan sẽ luôn giúp cho bạn mau lấy lại tinh thần. Bạn luôn thích sự thay đổi mới, lạ trong bất cứ một việc gì. Bạn thường không bận tâm cho lắm về vấn đề tình yêu hay tiền tài mà bạn thường tận hưởng những gì mà tiền bạc có thể mang đến, nhưng vẫn luôn luôn ham phiêu lưu hơn cả. Người mang SỐ 5 rất cương quyết và nhiều nghị lực, ý chí. Ít khi phải ngập ngừng, đắn đo trước một vấn đề nào. Thường cảm nghĩ cũng như hành động đều là tùy hứng. Rất nóng nảy, bộp chộp. Tuy nhiên, cũng có rất nhiều duyên dáng, niềm nở và vồn vã. Thích các buổi họp, thích cười đùa, ca hát và chuyện phiếm. Bạn dễ đem cái vui đến cho những người xung quanh, làm người khác quên nỗi ưu phiền. Bạn làm và cư xử mọi việc theo cảm xúc cá nhân, có óc sáng kiến và thích đem ra áp dụng. 

Tuy nhiên, bạn hay thay đổi trong tính cách và cảm xúc một cách chóng vánh, dễ gây làm phiền tới người khác bởi cái tính “sáng nắng chiều mưa” đó của bạn. Bạn thường thiếu kiên nhẫn trong một số việc mà mình cảm thấy không hứng thú, ghét sự ràng buộc trong nhiều việc. Vì bản tính thích phiêu lưu nên đôi khi những người mang SỐ 5 sẽ ít quan tâm đến gia đình. Nếu bị gò bò thì bạn sẽ thường trở nên ủ dột và có suy nghĩ bi quan về mọi thứ. Bạn quyết đoán nhưng đôi khi lại không suy nghĩ kĩ trước khi chọn lựa, điều đó nhiều khi sẽ dễ dẫn đến những sai lầm về sau này. Bạn thường sống cho hôm nay mà thiếu phương hướng tương lai. Nóng nảy và bộp chộp, nếu mất bình tĩnh, rất có thể bạn sẽ phát điên lên khi có một chuyện gì đó làm bạn tức giận. Vì không biết quản lý chi tiêu nên vấn đề tài chính của bạn thường gặp khó khăn, và bạn thuộc trong những tuýp người có thể trở thành triệu phú/kẻ trắng tay chỉ sau một đêm. Đôi lúc bạn làm việc còn chủ quan và không cẩn thận, gây ra những sai sót không đáng có.

Trong tình yêu, bạn là một thiên thần quyến rũ trong mắt đối phương. Bạn yêu cuồng nhiệt nhưng chia tay cũng cuồng nhiệt. Bạn có thể viết hàng trăm thư tình hay chuẩn bị một điều gì đó thật đặc biệt cho người mình yêu. Đối với bạn, tình yêu của bạn rất mãnh liệt, chỉ có thể ở trên thiên đường hoặc dưới địa ngục, rất ít trường hợp sẽ rơi ở giữa. Yêu cuồng sống vội, đó chính là câu nói tóm tắt về bạn.

Các số hợp “cạ”: 2, 3, 6;

Hướng nghiệp: bạn thích hợp với các công việc liên quan đến du lịch, vận tải, nghệ thuật, nhà thiết kế, viết văn,... bạn có biết, bạn không hề phù hợp với các công viên như công chức, công sở vì hầu như các công việc đó đều rất bị gò bò về thời gian và không thích hợp với bạn, ngược lại bạn còn rất dễ bị stress nếu phải làm những việc đó trong một thời gian dài;

Lời khuyên:

- Nên nuôi dưỡng sự đam mê, hứng thú trong việc làm của mình;

- Kiểm soát tính cách và cơn nóng giận;

- Nên dành sự quan tâm nhiều hơn tới người thân, gia đình;

- Tránh những hoạt động quá phiêu lưu hoặc quá mạo hiểm mà có thể gây hại cho bản thân;

- Học cách quản lý tài chính tốt hơn. Hoặc không có thể nhờ người khác quản lý giúp.

https://lindanga.com/wp-content/uploads/2020/06/Duong-doi-so-5-lindanga-1024x699.jpg


Thần số học: Số 4

 THẦN SỐ HỌC

SỐ 4

SỐ 4 tượng trưng cho sự công bình, cầu toàn, trách nhiệm và bình yên. Tiêu biểu cho uy quyền tối thượng, nhưng chỉ trong một khoảng thời gian nào đó, bạn là người cầu kỳ, thực dụng, luôn đòi hỏi người khác phải làm đúng như ý mình, tính tình khắt khe và nguyên tắc trong làm việc cũng như xây dựng các mối quan hệ.

Cùng với sự tận tâm và trách nhiệm, bạn cũng có sự sáng tạo, nhưng theo cách có tổ chức hơn so với những số khác. Bạn thường rất chăm chỉ, đáng tin, bền bỉ và làm việc với năng suất cao, luôn sẵn sàng cống hiến hết mình cũng như lòng trung thành của họ.

Đúng chuẩn mẫu người “ngoài lạnh trong nóng”, bạn thường là người tuy bên ngoài thì nghiêm nghị, mạnh mẽ nhưng nội tâm thì lại yếu đuối và ấm áp, nếu không có tình yêu, bạn sẽ rất cô đơn và lạnh nhạt; vậy nên tình yêu đối với bạn là một thứ quan trọng và cần thiết, dù đôi lúc bạn không muốn thể hiện điều đó. Những người SỐ 4 thường được đảm trách cho nhiều nhiệm vụ quan trọng và làm việc nhiều, bền bỉ, cẩn thận, nhưng không phải là người sáng chế hay phát minh. Là cột trụ của tổ chức, xã hội và kiến thiết giỏi. Làm việc với suy nghĩ chín chắn, cẩn thận, chính xác, dù vậy đôi lúc bạn sẽ vô tình đi sâu vào chi tiết mà bị lạc khỏi mục tiêu chính. 

Bạn thường có khuynh hướng bảo thủ, nhất là với những việc mang tính chất cải cách, đổi mới. Thường bạn sẽ luôn tìm hiểu về một thứ/nhiệm vụ rất lâu rồi mới bắt tay vào việc. Tiền bạc rất quan trọng đối với bạn vì lý do muốn đời sống được vững chắc hơn là hưởng lạc. Bạn là một người quản lý rất giỏi trong việc chi tiêu của mình, bạn luôn chi tiêu tính toán có hợp lý và chỉ làm những việc có đem lại sự chắc chắn hơn là chơi đỏ đen sấp ngửa. Hành động chín chắn nhưng lại phản ứng nhanh với những việc mang tính bất bình đẳng. Bạn thường là người đòi hỏi các tổ chức và lãnh đạo các cuộc chống đối có trật tự và áp bức bất công.

Tuy nhiên, đôi lúc bạn sẽ dễ bị công việc lôi cuốn đi mà quên mất sự cân bằng trong cuộc sống dễ dẫn đến tình trạng stress. Bạn là người thường thích trả thù hơn là tha thứ, nếu có ai đó đã đắc tội với bạn, bạn cũng sẽ không tha cho họ kể cả trong những điều nhỏ nhặt nhất. Hơn nữa, bạn cũng khá kém tế nhị, kém ăn nói. Thật thà. Nghĩ sao nói vậy. Không có tính chỉ huy nhưng rất cứng đầu, khó mà lay chuyển được ý định của bạn.

Trong tình cảm, bạn không tương tư một cách dễ dàng. Rất cẩn thận, thực tế, bạn hiếm khi sẽ có tình yêu sét đánh, mà bạn sẽ thường tìm hiểu lâu dài để có thể có quyết định gắn bó và dành sự quan tâm tới một người nào đó. Là một người lý tưởng cho những ai muốn kiếm một người tin cậy, làm việc nhiều và cương quyết. Thường dè dặt, ít bị chi phối bởi tình cảm nên có hạnh phúc với những người cùng chung mục tiêu. Cần tình yêu nếu không rất dễ bị cô quạnh, khổ sở nhưng lại ít dám tỏ tình. Trong đời sống tinh thần, họ thường rất đơn điệu tẻ nhạt và nếu đối phương không biết đồng/thông cảm, điều này sẽ gây ra những sự mâu thuẫn lớn trong mối quan hệ.

Các số hợp “cạ”: 4, 7, 9;

Hướng nghiệp: bạn thích hợp với những công việc mang tính chất lặp lại, đều đặn và ổn định. Các công việc liên quan đến kỹ sư, y học và quân đội, công chức sẽ là những thứ phù hợp nhất cho bạn. Bạn có biết, bạn là một người có tố chất của một nhân tố đắc lực trong một nhóm/tập thể, làm việc của mình đấy!

Lời khuyên: 

 - Nên di dưỡng về tinh thần nhiều hơn là quá chú tâm vào công việc mà có thể gây ra áp lực về tinh thần;

- Học cách ăn nói, cách xử sự, tránh bốp chát, quá thẳng thắn;

- Nên bao dung và bớt máy móc hơn trong các sự việc, hoàn cảnh;

- Rèn luyện thể dục nhiều hơn, tránh làm việc quá sức mà gây ảnh hưởng tới bản thân.https://lindanga.com/wp-content/uploads/2020/06/Duong-doi-so-4-lindanga-1024x660.png




Thần số học: Số 3

 THẦN SỐ HỌC

SỐ 3

SỐ 3 là tượng trưng cho sự phát triển, kết hợp giữa trí tưởng tượng và nguồn năng lượng dạt dào đang hoạt động. Bạn là người lạc quan và vui vẻ, luôn muốn làm sáng lạng và tô màu cho môi trường xung quanh mình. Bạn cũng rất tươi sáng, trẻ trung và nhiệt tình.

Bạn là người có nhiều nhiệt huyết, trí tưởng tượng phong phú, linh hoạt, tháo vát, năng động, may mắn, thân tình. Bạn luôn muốn (luôn hướng đến) một mục tiêu là hưởng thụ cuộc sống, vui chơi và giữ sự trẻ trung, tô màu cho cuộc đời. Bạn có sự sáng tạo, tài ngoại giao và sự lôi cuốn, quyến rũ. Bạn cũng rất duyên dáng, đầy sức hấp dẫn, vui tươi và có nhiều mối quan hệ tuyệt vời kèm theo sự may mắn. Mặc dù đôi khi bạn có thể rơi vào sự tiêu cực, bi quan, nhưng sẽ điều đó cũng sẽ nhanh chóng biến bay đi mất vì bạn là một người đầy tích cực và lạc quan. 

Bạn thường có quan niệm là sống hết mình trong hiện tại, luôn yêu đời và ít lo lắng về tương lai. Một phần vì những người mang SỐ 3 thường không có ý thức cao về trách nhiệm, mặt khác vì bạn luôn lạc quan và tự tin vào bản thân tới mức luôn nghĩ rằng dù có chuyện gì xảy ra thì cuối cùng mọi điều cũng sẽ kết thúc tốt đẹp. Bạn cũng rất bướng bỉnh và không dễ chấp nhận đầu hàng. Một khi bạn đã quyết tâm làm gì thì nhất định sẽ làm điều đó bằng được dù phải trả giá thế nào. Sức sống mãnh liệt này khiến bạn dễ đứng dậy sau vấp ngã hơn những người khác. Bạn cũng mong muốn nhận được sự tán thưởng xứng đáng cho những gì mình làm, nhưng lại không huênh hoang và sẵn sàng thừa nhận sai lầm nếu phạm phải. Bạn luôn có khát vọng tiến thân trên trường đời và thường đạt được sở nguyện vì bạn rất khôn khéo, có nhiều tư tưởng mới lạ, biết nhận xét và sẵn sàng lao động cực nhọc. Nồng hậu, thân thiện, cởi mở và biết giao tiếp, bạn là người thích kết giao với bạn bè, sống hòa đồng và ưa là trung tâm của sự chú ý. Những người SỐ 3 luôn biết cách thích nghi với mọi loại tình huống xã hội và có thể làm ngay cả người mới gặp cũng cảm thấy nhẹ nhõm, thoải mái như đang nói chuyện với bạn bè. Người xung quanh thường có thiện cảm với bạn vì bạn biết cách ăn nói, biết lắng nghe, hào phóng và rộng lượng.

Tuy nhiên, bạn lại là người nhạy cảm và luôn muốn “giữ mọi thứ”. Vì thích cho đi nên khi gặp phải những người thích đòi hỏi, điều đó có thể dễ gây ra sự tổn thương cho bạn. Vì muốn giữ mọi thứ mà đôi lúc bạn lại thích kiểm soát người khác và khiến họ bị làm phiền. Khi bị tổn thương, ngoài mặt bạn có thể vui cười, nhưng vì không biết phải bày tỏ cảm xúc như thế nào (do bạn rất ngại thể hiện sự yếu đuối trước đám đông) nên đôi khi đó sẽ lại là một liều thuốc độc cho tâm hồn bạn. Tệ hơn, khi bạn bị ruồng bỏ, bị tổn thương quá lớn về mặt tinh thần, điều đó có thể là một sự tổn thương rất lớn cho bạn và bạn sẽ dễ rơi vào sự thu mình, cô độc và bi quan về cuộc sống hoặc trở thành một con người phiến diện, hung hăng và luôn bình phẩm về mọi thứ mà khiến cho những người xung quanh cảm thấy khó chịu. Hơn nữa, vì tính bướng bỉnh của bạn mà đôi khi bạn lại thích tự cho mình là đúng và không chịu tiếp thu ý kiến của người khác. Vấn đề mà bạn thường gặp phải đó là các khó khăn về tài chính vì bạn không có khả năng quản lý tài chính, hay nói cách khác, bạn rất kém trong việc giữ và chi tiêu tiền. Nếu không được giáo dục tốt, nhiều khi SỐ 3 sẽ dễ trở thành những kẻ xu nịnh, giả dối, hoang phí và nông nổi. Bạn cũng rất nóng vội và đồng thời cũng lười biếng – đều là hai đức tính cần phải khắc phục.

Trong tình cảm, bạn là người rất chung thủy và luôn dành hết sự quan tâm, săn sóc và tin tưởng của bạn vào người mà mình yêu. Nếu có chia tay, bạn sẽ là người dễ bị tổn thương nhất và nếu gặp phải những người không coi trọng mình, bạn sẽ trở nên tiêu cực và mất phương hướng trong cuộc sống.

Các số hợp “cạ”: 1, 5, 7;

Hướng nghiệp: bạn là người phù hợp với những công việc có liên quan đến nghệ thuật, trình diễn, sân khấu, người tư vấn, truyền cảm hứng và ngoại giao. Bạn có biết, bạn là một người rất có khí chất nghệ thuật và tài ngoại giao đấy!

Lời khuyên:

- Luôn học cách cân bằng cảm xúc và ổn định về mặt tâm trạng, tinh thần;

- Mang lên được, bỏ xuống được; tránh để những gánh nặng làm bản thân bị tổn hại về mặt tinh thần lẫn thể chất;

- Vận dụng sự sáng tạo đúng thời điểm và hoàn cảnh. Tránh sự chuyên quyền trong việc;

- Dễ nổi nóng, cáu giận khi bị động chạm, hãy khắc phúc nhé những người SỐ 3;

- Học cách cởi mở hơn trong tâm hồn, luôn có tinh thần học hỏi và cầu tiến.

https://lindanga.com/wp-content/uploads/2020/06/DUONG-DOI-SO-3-LINDA-NGA1-1024x472.jpg


Thần số học: Số 2

 THẦN SỐ HỌC

SỐ 2

SỐ 2 là tượng trưng cho sự cộng sinh, người hỗ trợ. Bạn là người thích làm việc nhóm và luôn biết quan tâm, suy nghĩ tới người khác. Bạn là người khiêm nhường, bao dung, cảm thông, nội tâm cân bằng và thân thiện, cuốn hút. Bạn là người ngay thẳng và có xu hướng là người hòa giải bởi bạn biết lắng nghe và có sự thấu hiểu. Bạn thường đặt lợi ích của mọi người lên trên bản thân và mọi người thường tìm tới bạn với tư cách là người tư vấn bởi vì tính công bằng và trung lập trong góc nhìn của bạn. Bạn cũng rất kiên nhẫn, cởi mở, chân thành và trung thực, luôn làm mọi việc theo thói quen, có trực giác tốt, nhanh nhạy với thời cuộc. Ngoài ra, bạn cũng rất có tài ngoại giao và luôn muốn kiếm tìm sự ổn định trong cuộc sống. Bạn luôn muốn yêu và được yêu, đồng thời, bạn cũng có giác quan thứ sáu khá tốt.

Tuy nhiên, chính vì cái tính bao dung dịu dàng ấy đôi khi lại là nhược điểm lớn cho bạn. Bạn nhạy cảm nên bạn dễ bị tổn thương bởi những điều vụn vặt. Bạn dễ ảo tưởng, mơ mộng và khá nhút nhát với thực tế, e dè, thiếu ý chí, thích an phận và luôn vì hi sinh thái quá mà làm hại bản thận. Bạn thường không bằng lòng với những thành công đang có của mình và luôn muốn tiến xa hơn nữa. Khi bạn nổi giận thì thật đáng sợ.

Trong tình cảm, bạn là mẫu người có đức tính hi sinh, thích cho đi hơn là nhận lại và luôn muốn làm mọi thứ vì sự hạnh phúc và thỏa mãn của người mà mình yêu mà đôi khi cũng quên mất rằng bạn cũng rất cần tình yêu. Bạn giàu nặng lượng tích cực nhưng hãy học cách cho đi có giới hạn và tránh những năng lượng tiêu cực nhé!

Các số hợp “cạ”: 6, 8, 9;

Hướng nghiệp: bạn thích hợp với các công việc mang tính hỗ trợ, hợp tác, làm việc nhóm; những công việc cần sự khéo léo, cẩn thận. Bạn có biết, bạn rất phù hợp để làm một nhà ngoại giao và trợ lý đấy!

Lời khuyên:

- Thực tế hơn trong suy nghĩ;

- Có chính kiến hơn với bản thân;

- Tránh những năng lượng tiêu cực;

- Luôn chuẩn bị tinh thần để đối mặt với những thử thách, biến chuyển mới trong cuộc sống và học tập;

- Học cách không quan tâm đến những cảm xúc, suy nghĩ của người khác;

- Đừng ba phải, hãy tàn nhẫn.

https://lindanga.com/wp-content/uploads/2020/06/DUONG-DOI-SO-2-LINDA-NGA-HUMANO1-1024x434.png


Thần số học: Số 1

 THẦN SỐ HỌC

SỐ 1

SỐ 1 là số tượng trưng cho sự khởi đầu. Bạn là người có nhiều tham vọng, ý tưởng thực tế. Bạn cũng là người độc lập (ưa thích sự độc lập), bướng bỉnh và rất thích chi phối, lãnh đạo người khác, luôn muốn khẳng định bản thân với mọi người. Ngoài ra, bạn còn là người có lập trường vững chắc, kiên định, cá tính.

Tuy nhiên, khuyết điểm của người mang SỐ 1 lại là tính ngoan cố, vô ý tứ (dương quá mạnh – hành xử bốc đồng), nhiều tham vọng, phiến diện, chủ quan, ích kỷ và độc đoán, gia trưởng. Đặc biệt, những người mang SỐ 1 thường có cái tôi rất lớn, nếu để họ tự ái, hậu quả sẽ thật khôn lường.

Đối với những người xung quanh, bạn là người có tinh thần trách nhiệm và rất nhiệt tình. Đối với gia đình, bạn là người rất tình cảm và luôn dành một sự quan tâm đặc biệt với họ.

Cần nhắc lại thêm, những người mang SỐ 1 thường hay nóng vội, thiếu kiên nhẫn, nên có nhiều việc nếu bạn không kiên nhẫn thì sẽ dễ lâm vào tình trạng “xôi hỏng bỏng không”. Bạn cũng là người rất tàn nhẫn, nhất là khi bị gặp phải sự phản bội.

Trong tình cảm, bạn là người thích nắm đằng chuôi trong các mối quan hệ của mình. Do vậy, bạn phù hợp với những người yếu đuối (con trai) và thích bị kiểm soát (con gái). Bạn cũng là người hay ghen và rất thích chinh phục – tuy nhiên, hãy cẩn thận, đừng để trong các mối quan hệ lại xảy ra tình trạng “ngờ vực”, “đố kị” hay “có mới nới cũ”, bởi điều đó sẽ gây tổn thương cho bạn nhiều hơn là người kia bị bạn làm tổn thương đấy.

Hơn thế nữa, bạn cũng khá hướng nội, không thích chia sẻ những suy nghĩ, tâm sự và tâm trạng của mình với mọi người xung quanh; hãy khắc phục điều này và chia sẻ, cởi mở hơn với những người xung quanh, điều đó sẽ tốt hơn cho bạn đấy!

Các số hợp “cạ”: 2, 6, 3, 4, 5, 7;
Hướng nghiệp: bạn rất phù hợp với các công việc mà bạn có thể làm lãnh đạo, làm chủ. Bạn có biết, bạn đúng là một nhà lãnh đạo bẩm sinh đấy!

Lời khuyên:

- Nên lên kế hoạch cho mọi công việc, dự định mà bạn đang muốn hướng đến/bắt đầu. Tránh xảy ra tình trạng “hứng thì làm/không hứng thì bỏ”;

- Cởi mở hơn, biết học cách kiểm soát cảm xúc của mình;

- Rèn luyện tinh thần trách nhiệm, ham học hỏi, sự sáng tạo và luôn biết đối diện với những khó khăn, sự chỉ trích và phê bình từ người khác;

- Luôn có tư duy cầu tiến – không vì nghĩ mình giỏi hơn người mà làm biếng. Luôn học cách lắng nghe và nhận sự góp ý từ những người xung quanh.


https://lindanga.com/wp-content/uploads/2020/06/DUONG-DOI-SO-1-LINDA-NGA4-1024x520.png

Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2021

Táo quân: từ khi nào lại trở thành một truyền thống bắt buộc phải có?

Bắt đầu từ một tiểu phẩm nhỏ đặc biệt của Gặp nhau cuối tuần, sau 17 số phát sóng thì đến nay Táo Quân đã trở thành một chương trình nổi tiếng và còn được tiếp tục ngay cả khi chương trình gốc của nó đã dừng phát sóng từ lâu, để trở thành một chương trình ăn khách như vậy, Táo quân đã từng phải trải qua rất nhiều sự thay đổi và biến động mà khó ai có thể tưởng tượng được. Và để có được sự trở lại như đêm 30 hàng năm, Táo quân đã phải làm được những điều mà khó ai có thể làm theo: trở thành một chương trình hài kịch chính luận "thâm thúy" và "nghiêm túc" nhất trong các chương trình hài kịch khác - là lý do để mỗi người đều trông mong "Tết đến, Xuân về" và cùng đón chờ màn chầu của các "Táo" qua từng năm. Thế nhưng, trong những năm gần đây, sự lặp lại và đi vào lối mòn của Táo quân sau gần 18 số phát sóng đã khiến chúng ta phải tự hỏi: từ khi nào Táo quân lại trở thành một truyền thống bắt buộc phải có?

Không còn chất "Táo"
Với mục đích chính ban đầu là một chương trình hài kịch chính luận đề cập tới những vấn đề nóng hổi của thời sự qua từng năm, khán giả khi xem Táo quân sẽ có cơ hội được điểm lại và nhìn nhận về những vấn/quốc nạn mà đất nước đang gặp phải dưới tiếng cười sâu cay và đầy ẩn chứa thì nay Táo quân lại trở thành một công cụ để "tuyên truyền" cho mọi người. Vì sao lại nói là "tuyên truyền"? Đơn cử, chỉ cần lấy Táo quân năm 2021 - số phát sóng mới đêm 30 vừa qua là chúng ta sẽ thấy: Táo quân giờ đây chỉ có khen là chính, còn những điều cần được đề cập sâu hơn thì lại trở thành những thứ "nói tầm phào" cho qua chuyện. Nông nghiệp bết bát thất thu, tại sao Táo quân không nói? Đại hội Đảng và Hồ Duy Hải, Lê Đình Kình... tại sao Táo quân không nói? Hoặc đơn giản hơn, sự vô trách nhiệm của Vietnam Airlines và sự khốn khổ, đói nghèo của người dân trong đại dịch COVID-19,... tại sao Táo quân không nói? Vì nói là "đụng chạm", nói là "sờ gáy" nên không dám nói hay là vì ngoài con vi rút ấy ra thì không còn chuyện gì khác để nói? Thêm cả vậy, Táo quân cũng chỉ đề cập đến những tăng trưởng "dương", "tốt đẹp", sánh vai với các cường quốc năm châu, thế giới mà không nhìn nhận và suy xét lại về tính đúng đắn của những thành tích đó, hay thậm chí, nếu lôi Thiên đình ra làm biểu trưng, trong đợt lũ miền Trung mới đây thôi, nếu không phải vì Thiên đình, các Táo thích chặt cây làm thủy điện thì đâu có nên nỗi? Điều đó đã chứng tỏ rằng, Táo quân từ lâu đã không còn chất của "Táo" nữa mà thay vào đó chỉ là sự hời hợt, nông cạn trong đối thoại và tư tưởng của chương trình, khen cho có, nói cho xong, "nửa nạc nửa mỡ" ở đây còn là nói nhẹ với Táo quân, nếu "Táo kinh tế" chỉ biết khoe mẽ rằng kinh tế tăng trưởng vượt bậc 2,9% trong năm vừa qua, chúng ta cũng phải hỏi lại: 2,9% của một ngàn đồng thì có phải là nhiều không?

Kịch bản, mô-típ cũ kĩ
Với mô-típ ban đầu là các Táo sẽ lên thiên đình và chầu Ngọc Hoàng để nói về những việc đã làm được trong năm vừa qua thì từ vài năm trở lại đây, Táo quân đã thay đổi "chút đỉnh" so với các năm trước (trong buổi chầu): thi trắc nghiệm, vòng quay trong sạch - tham nhũng, máy xét nghiệm tham nhũng - trong sạch, tranh giành ghế cao - ghế thấp hay Bắc Đẩu 4.0 để thanh lọc cán bộ và chống tham nhũng tốt hơn... Nhưng nếu để nói ra, tất cả các thay đổi trên cũng đều chỉ liên quan đến một chủ đề: tham nhũng. Khán giả cười vì quan chức, khán giả khóc cũng vì quan chức, nào là tranh giành ghế, đấu đá nhau... từ lâu Táo quân đã dần đi vào lối mòn vì phạm vi nội dung của nó chỉ quanh chuyện quan chức tham nhũng - người dân chịu khổ hay văn hóa tham nhũng - hối lộ tràn lan... tất cả đều như một liều thuốc để tiêm nhờn vào trong tâm thức của khán giả, rằng quan như vậy nó tham nhũng sẵn rồi, đâu có làm gì được, chỉ cười là chính, chứ suy nghĩ cũng chẳng giúp ích được gì. Tại sao lại có cái suy nghĩ như vậy thì cũng phải trách đến Ngọc Hoàng, bởi sau những màn tham nhũng và tấu hề lộ liễu "công khai", "trắng trợn" như thế, Ngọc Hoàng cũng chỉ kết thúc lại bằng vài câu nói qua loa cho xong chuyện và coi như là "huề cả làng", vậy thì từ đâu, Táo quân đã không còn cái ý nghĩa riêng của chính nó nữa? Cũng phải nói thêm, không chỉ chán từ trong mô-típ, kịch bản, Táo quân còn chán cả trong diễn viên và diễn xuất: một Ngọc Hoàng luôn nghiêm nghị, anh minh đến một Nam Tào cương trực và trung thành, một Bắc Đẩu luôn chua ngoa, "ái ái" rồi đến Vân Dung "lăn ra đất" mà tấu hài, Tự Long "hát là chính" hay Quang Thắng, Chí Trung ngốc nghếch, khờ khạo... qua nhiều lần diễn đi diễn lại như vậy, khán giả dường như đã bắt đầu quen và thậm chí là ngán ngẩm bởi những diễn xuất như dán vào mặt diễn viên để diễn vậy, kể cả cho dù ê-kíp có tự nhận thức được rằng đã đến lúc cần phải có sự thay đổi, nhưng vì sự bó hẹp trong nội dung và kịch bản nên cho dù những diễn viên mới được đưa vào nhưng với diễn xuất gượng gạo, thiếu đi sự dí dỏm và cái "hồn" cần có nên họ vẫn không thể bù lấp đi được dàn diễn viên gạo cội đã gắn bó với Táo quân suốt gần hai chục năm... điều đó cũng đã được tính là một sự thất bại cơ bản cho chương trình, bởi nếu những nghệ sĩ này không còn đủ khả năng để lên sân khấu trong tương lai nữa, chương trình hoặc là sẽ buộc phải dừng hẳn, hoặc là kéo dài lê thê hơn cả với những diễn viên khác... Hãy thử tưởng tượng, nếu các năm đều chỉ lặp lại về nội dung và diễn xuất cứ đều đều như vậy thì... Táo quân có còn hay?

Biến tướng, trở thành một biểu tượng và áp lực từ phía dư luận
Sự nổi tiếng của chương trình và sự quan tâm của khán giả dành cho qua từng năm đã vô tình biến Táo quân trở thành một biểu tượng trong văn hóa đại chúng, đồng thời cũng là một truyền thống "bắt buộc" phải có và là một điều không thể thiếu trong những dịp Tết, nhưng điều đó cũng đã khiến cho chương trình bị "biến tướng": vốn chỉ có thể dừng lại ở mức 10 năm, 15 năm là cùng, Táo quân nay lại trở thành một chương trình bị "nhào nặn" và giống như là "làm cho có" để phục vụ cho tiếng cười của khán giả, áp lực từ phía dư luận và truyền thông cũng là nguyên do khiến Táo quân ngày càng trở nên gượng ép và lỗi thời so với các chương trình Tết khác. Và vì sao lại có chuyện như vậy thì cũng phải đến từ sự đòi hỏi của khán giả khi họ luôn chỉ muốn Táo quân khi Tết đến mà không chịu và cũng không chấp nhận sự thay đổi (điển hình là format mới Gặp nhau cuối năm 2020) đã làm cho chất lượng của chương trình ngày càng sụt giảm đi nghiêm trọng, nếu năm nay Táo quân không hay, có người sẽ nói: "Kệ đi, Táo quân chỉ làm được có vậy thôi, đã có là tốt lắm rồi, còn đòi hỏi gì nữa?", vậy thì họ cũng phải biết rằng, chính lời nói của họ đã dung túng cho sự yếu kém ngày càng bộc lộ rõ của chương trình mà chính họ còn không hay biết. Nếu chúng ta chỉ chấp nhận chương trình làm ra là để cho "có không khí Tết", vậy thì Táo quân tồn tại có còn đúng với tinh thần ban đầu của chương trình không?

Kết
Cho dù chương trình còn tồn tại ra sao, thay đổi thế nào, Táo quân vẫn sẽ mãi là một món ăn tinh thần đặc biệt cho khán giả cho những dịp Tết quây quần bên gia đình trong suốt 18 năm vừa qua. Thế nhưng, đã đến lúc cần phải có sự thay đổi, không chỉ là từ phía chương trình mà còn phải từ trong suy nghĩ, tư tưởng của khán giả và có hay chăng, nó cũng phải nằm một phần ở sự kiểm duyệt nữa...

@Nguyễn My
Mùng 1 Tết âm - 12 tháng 2 năm 2021

Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2021

Những việc dự định sẽ làm vào năm 2021

- Đỗ vào THPT Phan Đình Phùng <QUYẾT TÂM!!!> (hoặc Nguyễn Trãi/Phạm Hồng Thái cũng được)

- Viết phần 1 tiểu thuyết "Người vợ quyến rũ";

- Hoàn thành 2000 sửa đổi trên Wikipedia;

- Hoàn thành kịch bản phim truyền hình dài tập (tất nhiên là sau khi thi xong);

- Hoàn thành bộ tiểu luận riêng về điện ảnh Việt Nam;

- Duy trì hoạt động diễn đàn biên kịch (nếu đủ sức);

- Giảm béo, tăng chiều cao (tất nhiên ^^)

Quyết tâm và cố gắng! Nhất định sẽ thành công!!!

Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2021

Câu chuyện đêm trước Giáng Sinh

- Sao cháu lại ở đây? - cầm tay cậu bé lên, tôi gặng hỏi.

- Cháu không biết, nhưng cháu lạnh, cháu đói...

Trước mắt tôi, một cậu bé đang ôm người nằm co ro bên lề đường, miệng run cầm cập mà cố thở ra vài hơi ấm nhỏ bé.

Trên trời kia, tuyết rơi ngày càng nhiều, bao trùm trên cả những đốm trắng ấy là một bầu trời đêm mờ mịt. Sa Pa những ngày cuối năm thật lạnh. Vậy mà vẫn còn có một cậu bé đang nằm co ro ở một góc đường nơi thị trấn này ư?

- Bố mẹ cháu đâu? - ngập ngừng, tôi lại hỏi tiếp.

- Bố mẹ cháu... họ chưa đến...

Xung quanh thị trấn, giờ đây, những quán ăn đã đóng của và những khách sạn, nhà trọ đều đã hết phòng. Lặng người đi một hồi lâu, cậu bé lại gọi giật tôi lại.

- Chú... chú là ai?

- Chú là Lâm, còn cháu?

- Cháu... cháu là Xìn... Xìn A Pó. Cháu học lớp 5. Còn mẹ cháu là Xìn A Pù, ba cháu là Xìn A Mú. Cháu còn một người chị nữa, tên chị là Xìn A Pường.

Ra cậu bé là người dân tộc. Nhưng sao quần áo lại nhìn lạ thế: cái quần rách, cái áo mỏng... Tại sao trong cái trời lạnh thế này, cậu bé lại có thể mặc một bộ đồ như vậy?

- Nhà cháu hết... hết tiền rồi, cháu cũng hết quần áo...

- Để chú lấy áo cho cháu. - trong phút bối rối, tôi vội vàng cởi áo khoác ra và choàng lên người cậu bé.

Xìn A Pó, cái người coi bộ nhỏ nhắn vậy, nhưng cũng thật kiên cường.. Cái "chăn" mà tôi choàng lên như là đang trùm lấy cả thân thể của cậu bé vậy. Có cái "chăn", cậu bé giờ đây đã như ấm hơn phần nào.

- Sao chú lại ở đây? - cậu bé nhìn lên, hỏi tôi với một vẻ ngại ngùng.

- Chú là khách du lịch lên đây... Chắc bố mẹ cháu lỡ bỏ quên cháu ở đây đấy phỏng?

Lần này, cậu bé không trả lời, chỉ lặng lẽ gật đầu, ánh mắt như đang lẩn tránh câu hỏi của tôi.

- Rồi họ sẽ đến thôi... Chú sẽ chờ họ đến. - vừa nói, tôi lại ngồi xuống bên lề đường nơi cậu bé đang nằm. - Chú không biết quanh đây có ai để mà nhờ giúp không, nhưng chú sẽ ngồi đây, và đợi cho đến khi bố mẹ cháu đến.

- Chắc họ sẽ không đến đâu... Chú đừng chờ. - cậu bé run run nói.

- Sao họ không đến?

- ... Chị cháu sắp lên đại học. Bố mẹ cháu hết tiền rồi, họ không còn đủ tiền để nuôi thêm cháu nữa...

- Vậy nên bố mẹ cháu cố tình để cháu ở lại đây, đúng không?

Một khoảng lặng. Cậu bé không nói gì, chỉ nằm im trong cái "chăn" ấm và lặng đi, lạnh lẽo và buốt giá.

"Chú tin là họ sẽ đến...", tôi tự nhủ với cậu bé trong cái lặng ấy và lại đưa mắt nhìn ra cậu bé với vẻ xót xa.

- Chú không có nhà sao?

- Chú có. Nhà chú ở Hà Nội. Nhưng trên này thì không có. Họ hết chỗ cho chú ở rồi.

- Họ bỏ rơi chú sao?

- Không phải... mà nhà cháu ở đâu? - đột ngột tôi lại cắt ngang câu hỏi của cậu bé.

- Nhà cháu ở xa lắm, tít trên đỉnh núi lận - vừa nói, cậu bé lại ngập ngừng - Chắc ở dưới đấy sướng lắm chú nhỉ?

- Đúng rồi cháu. Thế nhà cháu như thế nào? Có to và rộng không?

- Không, nhà cháu nhỏ, nhỏ lắm. Tuy nhà cháu có một hũ gạo to, nhưng do mất mùa nên giờ có khi hũ gạo ấy cũng chẳng còn...

- Thế cháu có biết đường về nhà cháu hay không? - tôi hỏi.

- Cháu... cháu không biết. Đây mới là lần đầu tiên cháu được bố mẹ cháu đưa lên đi chơi ở thị trấn...

Dứt lời, bỗng tôi lại bắt thấy những tiếng kêu trong bụng của cậu bé như đang kêu gào vậy. Kêu gào vì đói.

Tôi vội lục cặp ra xem, nhưng tiếc thay, không có gì trong đó có thể ăn được cả, ngoài vài tờ mười ngàn và một bộ quần áo trong góc cặp. Lặng người đi, tôi quay ra nhìn cậu bé một lúc, rồi lại quay ra chỗ khác mà trầm ngâm hồi lâu...

Hôm nay đã là ngày cuối cùng của tôi ở Sa Pa. Ngày mai tôi phải về Hà Nội rồi, nhưng còn cậu bé... cậu bé sẽ ra sao?

- Sao trên trời kia thật đẹp chú nhỉ? - cậu bé hỏi giật tôi.

Theo lời cậu bé, tôi nhìn lên. Ừ, cái đốm sao sáng kia thật đẹp, nhưng nó lại xa quá, nên thoắt thấy, thoắt không.

- Ước gì cháu được là ngôi sao kia. - vừa nói, cậu bé lại đưa đôi mắt long lanh hướng về phía bầu trời - Nếu được là ngôi sao kia, cháu sẽ có thể bay đến nhà của bố mẹ cháu mà không cần phải đi bộ nữa.

Tôi không nói gì, chỉ chống cằm mà lặng lẽ theo dõi vì sao kia. Tuyết đã ngừng rơi. Giờ đây, những hạt tuyết li ti đã tan dần trên những cành cây, thảm cỏ; để lại cho khung cảnh xung quanh nó một vẻ thật tươi đẹp và tràn đầy sức sống. Bình mình sắp đến rồi, lại một ngày mới sắp bắt đầu...

- Chú sẽ đi mua gì đó cho cháu. - tôi vội vàng đứng dậy - Giờ chắc những quán ăn đã bắt đầu mở cửa rồi.

- Cháu không đói... Chú đừng mua. - cậu bé níu chân tôi lại, vẻ khẩn thiết - Ở lại đây với cháu.

- Không được, nếu cháu không ăn, cháu sẽ ngất. - ngập ngừng đôi chút, tôi lại thì thầm vào tai cậu bé - Chú sẽ trở lại, chú hứa...

Cậu bé kia mỉm cười, rồi ngắm nghiền mắt lại, buông lỏng hai tay xuống mà để cho tôi đi. Tôi đứng nhìn cậu bé một lúc rồi vội vã chạy ra quán ăn dưới dốc mua hai cái bánh mì chuột và nhanh chóng lại về chỗ cậu bé đang nằm...

***

Các bạn biết không, khi tôi trở về, cậu bé đã bất ngờ biến mất, không còn nằm trong chiếc "chăn" mà tôi đắp cho nữa. Cậu bé đã xuất hiện một cách đột ngột và ra đi một cách đột ngột. Khi đó, tôi đã chạy đi khắp nơi để tìm cậu bé, vừa tìm vừa gọi tên cậu bé liên tục nhưng vẫn chẳng có tiếng trả lời. Có lẽ bố mẹ của cậu bé đã đến đón hoặc cậu bé đã bỏ đi trước khi tôi trở về.

Thất thần, tiếng chuông nơi nhà thờ đằng xa kia vang lên, và những lời ca cất tiếng: "Mừng ngày Chúa sinh ra đời/Nào mình nắm tay tươi cười...". Giáng sinh đã đến. Bình minh đã lên. Nhưng chỉ còn tôi đứng lẻ loi ở đây, bên lề đường.

Cầm đôi bánh mì chuột trên tay, bất giác tôi lại ngước nhìn lên bầu trời. Ngôi sao sáng kia vẫn ở đó, và như đang dõi theo tôi vậy. Đột nhiên cay cay nơi khóe mắt, tôi lại thầm nghĩ: "Xìn A Pó ơi! Quà Giáng Sinh của cháu đây, sao cháu không nhận?... Hay ai đó đã đưa cháu lên vì sao kia rồi?"

@Nguyễn My




Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2021

Thật thà và trung thực

 Từ đồng nghĩa của thật thà là trung thực, thế nhưng về ý nghĩa thật sự của nó, hai từ lại rất khác nhau - nhất là về khái niệm.

Hãy tưởng tượng, bạn vừa nhận giúp một người làm việc này, nhưng bất ngờ sau đó lại có một việc quan trọng hơn việc này nhiều; hiện nay đối với việc mà người đó đã nhờ bạn làm, bạn chưa làm được gì cả, và bạn sợ, nếu phải ôm đồm cả hai việc, bạn sẽ khó mà đạt được hiệu quả cao trong cùng một lúc. Vì vậy, bạn buộc phải từ chối, nhưng... từ chối ra sao?

Sẽ có hai trường hợp: 

"Bạn ơi cho mình thôi khỏi giúp bạn nữa nha. Tại mình bận nhiều việc quá, mà việc này lại quan trọng hơn việc của bạn nhờ nhiều, sợ lại làm dở hết việc bạn ra thì khốn. Mình chưa làm gì cả đâu, đi nhờ người khác đi làm giúp đi bạn nhé!" (1)

"Bạn ơi! Mình nghĩ bây mình chưa có đủ thời gian để có thể đảm nhận công việc này, vậy nên nếu được, rất mong bạn có thể nhờ đến người khác. Thành thật xin lỗi vì đã nhận giúp mà lại phải dừng giữa chừng khi chưa làm gì cả" (2)

Theo bạn, lời nói nào sẽ là dễ nghe nhất?

Nếu bạn nói như lời thứ (1), chắc chắn thứ bạn nhận được sẽ là một lời nói khó nghe từ phía đối diện. Vì tất nhiên rồi, công việc quan trọng của bạn sẽ chẳng bao giờ là quan trọng đối với họ, thậm chí, còn chưa bị nói sau lưng về cái tính cách mà họ tưởng là "chảnh", "tự cao" và "vô trách nhiệm" của bạn hay ăn cái bạt tai đã là may. (kể cả cho dù không làm ảnh hưởng tới quyền lợi và thời gian của người khác)

Còn nếu bạn nói như lời thứ (2), chắc chắn thứ bạn nhận được sẽ là sự đồng ý/thông cảm từ phía đối diện. Bởi nếu bạn không đủ thời gian, họ cũng sẽ không ép buộc bạn phải làm cho tới cùng. Nếu cùng lắm, chỉ là vài lời nhắc nhở suông chứ nếu bạn đã nói khiến cho họ phải êm tai và đồng ý với bạn, quả thật bạn sẽ chẳng bị ảnh hưởng gì cả (miễn là không làm ảnh hưởng tới quyền lợi và thời gian của người khác)

Nhưng cho dù cả hai lời nói (1) và (2) có bên hơn bên kém đến mấy, thì chúng sẽ luôn có một điểm chung: đó là luôn nói "sự thật" - cái mà ở đây bạn có thể tự cho là sự thật hoặc về căn bản đó là sự thật.

Thật thà và trung thực cũng vậy. Nhưng nếu để so ra, thật thà và trung thực sẽ rất khác nhau - nhất là về khái niệm:

- Thật thà chính là có gì nói nấy, bảo gì làm nấy, luôn thật thà trong mọi lời nói, hành động và việc làm của mình.

- Trung thực là có uy tín trong lời nói, hành động và việc làm của mình.

Với người thật thà, khi hỏi gì, họ cũng sẽ nói nấy, nói hết tuồn tuột ra. Gặp điều gì, họ cũng sẽ đều tự bộc lộ hết cảm xúc cá nhân của mình ra; việc làm cũng vậy, bảo họ làm gì, họ sẽ làm y như vậy.

Còn với người trung thực, khi hỏi gì, họ sẽ nói, nhưng trong phạm vi người khác cần tìm hiểu về mình. Gặp điều gì, họ cũng sẽ quan sát theo thái độ và phản ứng của người khác, rồi mới biểu hiện cảm xúc cá nhân của mình; việc làm cũng vậy, bảo họ làm, họ sẽ phải suy nghĩ về việc đó, và họ sẽ chỉ làm nếu nó phù hợp với khả năng/lợi ích của họ.

“Trung thực mà không hiểu biết thì yếu ớt và vô dụng, còn hiểu biết mà không trung thực thì thật là nguy hiểm và đáng sợ. Còn những người trung thực và hiểu biết sẽ là những người viết nên lịch sử của chính mình” - Samuel Johnson.

Nếu hiểu theo nghĩa rộng hơn, trung thực sẽ mang tính khái quát và bao trùm trong cả thật thà, vì thật thà phải đi kèm với uy tín mới gọi là trung thực, còn nếu thật thà chỉ đi đơn trong suy nghĩ và hành động thì đó sẽ không phải là trung thực. Hay nói cách khác, trong thật thà tự nó có chứa sự vô minh.

Với người trung thực, họ nghĩ rồi nói, với người thật thà, họ nói rồi nghĩ. Quả thật vậy, nếu có người nói: "tính tôi thật thà, thẳng như ruột ngựa, có sao nói vậy, đừng để bụng quá nhiều". Vậy là họ đang tự cho rằng thật thà, thẳng thắn mới là tốt trong khi cái thật thà thẳng thắn đó chẳng khác gì như đang coi thường và khinh rẻ những người có đức tính trung thực, bởi người thật thà thì sẽ chỉ nói những gì mình biết mà không quan tâm đến hoàn cảnh, cảm xúc của người đang nói chuyện với mình, hay thậm chí họ còn chưa xác minh được các thông tin mà mình đã nói có đúng hay chưa, họ cũng sẽ nói toẹt ra (vì họ tự nghĩ đó là đúng) và tự cho rằng đó gọi là thật thà, thẳng thắn. Còn người trung thực thì khác, khi biết được một tin hay tiếp nhận một thông tin nào đó, trước tiên họ sẽ phải xác thực thông tin, kiểm chứng tính chính xác của thông tin và luôn luôn biết lựa lời để nói cho hợp hoàn cảnh và cảm xúc của người đang nói chuyện với mình.

Nếu chúng ta chỉ luôn tự cho rằng một điều là đúng và luôn tin nó là thật mà nó lại không hề đúng với những gì mình nghĩ, chúng không hề đạt được đến cái mà ta tin thì ta sẽ bị lầm đường lạc lối trong cái sai lầm đó, sẽ bị u mê, lừa mị trong cái dối trá đó mà không cách nào thoát ra được.

Còn nếu chúng ta biết kiểm chứng lại tính hợp pháp và những điều vô lý mà chúng ta đang tin vào, luôn nhìn mọi thứ từ phía đa chiều, đa góc nhìn, chúng ta sẽ có một cái nhìn sâu sắc hơn về điều mà chúng ta tin và sẽ đi xa hơn trong lợi ích mà cái niềm tin đó sẽ đem lại cho mình.

Trong xã hội hiện nay, sẽ không khó để nhận thấy nhiều người đang nhầm lẫn giữa thật thà và trung thực. Những người thật thà thì sẽ luôn làm mọi việc, mọi lời nói mà tự cho là đúng, là chính nghĩa mà không cần kiểm chứng lại tính đúng đắn của nó, thật là nhan nhản ngoài đường.

Còn những người trung thực thì rất ít, thường là chiếm thiểu số trong số đông. Bởi họ có tư duy suy nghĩ, phân tích và lập luận, họ sẽ luôn tìm hiểu tính chính xác về mọi thứ và không dễ dàng tin vào những gì người khác nói.

Giáo dục - một nhân tố quan trọng cho sự phát triển của đất nước hiện nay ở Việt Nam cũng đang giáo dục học sinh trở thành những con người thật thà chứ không phải trung thực. Khi giáo dục về thật thà, có sao nghĩ vậy, những em học sinh sẽ chỉ nghĩ theo cách mà người khác hiểu và tin vào những gì mà người khác thấy. Còn trung thực thì khác, khi có tính trung thực, có thể những em học sinh sẽ có kĩ năng tư duy và biện luận cho tính chính xác vào cái mà mình đang tin vào, tức là những em học sinh ấy có chính kiến của mình và sẽ không dễ dàng bị khuất phục bởi người khác/quan điểm khác...

Adolf Hitler nói bạn hãy giết chết người Do Thái đi vì chúng là quỷ, bạn sẽ phải giết họ sao?

Bác Hồ đã từng dạy: "Khiên tốn, thật thà, dũng cảm", chúng ta cần phải xem xét lại về điều này.

@Nguyễn My

Thứ Năm, 31 tháng 12, 2020

CHÚC MỪNG NĂM MỚI!

NĂM MỚI XUÂN SANG
CHAO MỪNG TẾT DƯƠNG LỊCH
THẬT NHIỀU NIỀM VUI, HẠNH PHÚC
KHAI BÚT ĐẦU NĂM, ĐÓN MAY MẮN VỀ!




Thứ Ba, 29 tháng 12, 2020

Cây phượng ngày xưa

 Hôm nay, tôi về lại trường cũ. 20/11 đã đến rồi, chẳng biết có bạn bè nào còn nhớ trường cũ không mà về, nhưng tôi cứ kệ, tôi vẫn sẽ về lại trường, cốt là để gặp lại thầy, lại cô.

Thực ra, ngôi trường mà tôi từng học cũng cách nhà tôi tầm 2, 3 dặm lận. Vì hồi đó chỗ tôi ở không có trường cấp ba, mà trường tôi đi học lại là trường trái tuyến, tít tận sang quận bên, vậy nên sáng nào tôi cũng phải dậy trước tầm 2, 3 tiếng để bắt xe buýt đi đến trường cho kịp giờ; mà lỡ có dậy muộn rồi, có khi lúc đó tôi cũng phải vắt chân lên cổ mà chạy, chứ nếu đến muộn, có khi lại bị bôi đỏ cả sổ tên tôi chắc chết; giờ nghĩ lại, đôi lúc tôi vẫn còn thấy buồn cười.

Vẫn trên tuyến xe buýt ấy, tôi ngồi trong im lặng, tựa đầu vào cửa và nhìn ra xung quanh. Đằng kia, trên con phố tấp nập, những tưởng như hàng trăm, hàng ngàn học sinh đều đua nhau mà chạy đến trường - từ học sinh còn ở trường đến học sinh đã ra trường, rồi những người trưởng thành đến những phụ huynh từ tốn dắt con đi theo; bỗng thấy những khung cảnh ngoài kia thật giống y với tâm trạng và suy nghĩ của tôi vậy. Đột nhiên liên tưởng đến trường cũ, tôi lại thấy nôn nao và cũng thật khó chịu làm sao...

***

Xe buýt tốp lại bến, tôi xuống xe. Nhìn ra xung quanh, tôi lại há hốc mồm ra mà ngạc nhiên; bơi đối với tôi, cảnh vật quanh trường và cả chính ngôi trường mà tôi đã từng học ở đây, vẫn chẳng có gì thay đổi so với trước cả. 

Thẫn thờ nhìn ra một lúc, tôi lại đảo mắt nhìn vào phía trong trường. Dù hôm nay là 20/11, thế nhưng bên trong trường lại vắng tanh không một bóng người. "Thật kì lạ, tại sao trường lại có thể vắng đến như vậy nhỉ?"...

- Thằng Thành! Là mi đấy phỏng? - đột ngột một tiếng người gọi giật tên tôi lại

Tôi sững người quay ra, ra là bác Bảo vệ. 10 năm đã qua, nhìn bác cũng đã già đi nhiều, nhưng cái giọng đặc trưng của những người miền Trung như bác thật vẫn chẳng lẫn vào đâu được, giờ nhìn vậy chứ đoán chắc bác vẫn còn khỏe lắm.

- Về thăm lại trường phải không?

- Vâng, bác... - tôi gật đầu e lệ.

- Cái thằng suốt ngày đi học muộn nhất trường không ngờ lại có ngày về thăm lại trường cơ đấy! Đúng là thiên biến vạn hóa mà! - vừa tặc lưỡi, bác vừa kết luận.

Tiếp đó, lại sau vài lời hỏi nữa, bác còn "bốp" cho tôi thêm mấy cái khiến lưng tôi cứ như run lên vì sợ. Vì không biết phải nói gì, tôi chỉ đành cười trừ, sau lại xin phép vào nhanh cho bác đỡ kiếm cớ để "trò chuyện".

***

Bên ngoài trường nhìn thì là thế, nhưng khi vào bên trong trường, mọi thứ hầu như vẫn chẳng khác là bao. Tôi thẫn thờ đi từng bước vào trong trường mà lặng người nhìn ra cảnh vật xung quanh. Bất giác, tôi lại cảm thấy sao bồi hồi, sao mà kí ức thời đó lại ùa về thật là nhiều...

Nhìn kìa! Ở phía xa kia chính là cái xe bán kem mà ngày xưa tôi thường phụ nhà ăn để bán cho các bạn đây mà. Nhớ tầm đấy, mỗi tháng tôi có lương là trăm hai chục chẵn mỗi tháng; cũng đủ để đi cày "game"  thâu đêm suốt sáng mà không hết, giờ nghĩ lại, tự dưng lại muốn đi bán kem ghê.

Nhìn kìa! Đằng kia là cái rổ bóng được dán lên trên tường. Nhớ lúc đó, tôi toàn nhảy người đu lên đó mà mãi nó vẫn chẳng gãy nổi. Giờ thì nhìn nó vẫn vậy, chỉ có điều, nếu giờ tôi mà đu lên, liệu nó có gẫy không nhỉ?

A! Nhìn kìa, đó là cây...

Như bị ai chặn ngang họng, tôi sững sờ nhìn ra, miệng cứng im không nói, cũng chẳng nghĩ nổi được gì. Trước mắt tôi, cái cây phượng mà ngày xưa tôi chơi cùng đã bị chặt ngang thân, để lại cho trường là một khung cảnh hoang vắng và một nỗi buồn khó tả trong lòng...

Lê từng bước đi ra, tôi chạm vào ruột cây rồi rê tay trên đó một hồi lâu; vừa rê, tôi cũng chẳng có phản ứng gì, chỉ biết lặng người đi mà nhìn ra...

Hồi tôi còn ở đây, tôi thường hay chơi với cái cây phượng này lắm. Trước khi tôi ra trường, tôi từng là một người rất ngại xã giao, rất ít bạn bè, cũng thường không hay tham gia các hoạt động ngoài khóa của trường lớp, nên cả khi tôi vui lẫn khi tôi buồn, tôi sẽ luôn coi cái cây phượng trước cửa lớp tôi như là một người bạn để trút nỗi tâm sự của mình. Kể ra, hồi đó cũng vui lắm, đó cũng là lý do tôi về thăm trường một phần là vì vậy, thế mà...

Bất ngờ, một bàn tay đầy bụi trắng chạm vào vai tôi, tội giật người quay ra, là thầy. Thầy từng là thầy giáo chủ nhiệm của lớp tôi suốt những năm cấp ba, đó là thầy Hùng. Nhìn thầy, chốc tôi lại nhìn thầy những sợi trắng đã bắt đầu nhuộm lên tóc thầy, hay là do bụi phấn nên mới thế chăng?

- Thành, thầy rất ngạc nhiên vì em đã về đấy!

- Không có gì phải ngạc nhiên đâu, thầy.

- Mới thế mà đã mười năm, hồi trước nhìn em còn còi dí còi di như vậy mà giờ nhìn em đã thật khác xưa rồi...

- Mà thầy đang làm gì vậy?

- À, thầy chỉ đang phụ người ta bê chỗ đá vôi kia sang bên khu bển ấy mà.

- Mà sao trường những ngày này lại vắng thế hả thầy?

- Ừ, phải rồi. Vì hiện giờ nhà trường đang tu bổ lại nên những ngày này sẽ không có ai đến trường hết, giờ ở đây chỉ có nhiều bụi bặm, bẩn thỉu thôi... thế cho nên thầy mới ngạc nhiên vì em đến đây.

- Đó là việc họ phải làm mà, thầy không cần phụ đâu...

- Không sao đâu mà, thầy vẫn làm được tốt. Dù sao thì thầy cũng giúp họ để tăng nhanh tiến độ, hoàn thành cho sớm..

Chợt như vừa nhớ ra đươc điều gì, bất giác tôi lại hỏi ngang thầy:

- Mà thầy! Giờ cô Ly đâu rồi hả thầy?

...

Bất giác, người thầy đã lại trùng xuống. Như bị ai vứt cho một quả tạ vào ngực, bỗng tôi lại bắt thầy như đang bị nghẹt thở quá đỗi.

Tôi cũng vậy. Như đọc được tâm trạng của thầy, tôi lại gặng hỏi:

- Có chuyện gì với cô sao hả thầy?

...

- Cô chuyển công tác đi hay là...

- Không con, không phải vậy...

Nuốt nước bọt, tồi đành nín thinh, bởi nếu thầy đã nói như vậy rồi, thực tôi cũng chẳng nghĩ nổi có chuyện gì đã xảy ra với cô nữa...

- Cô ấy đã lấy chồng rồi...

- Lấy chồng?

- Phải, nhưng, chồng cô ấy không cho cô ấy đi làm nữa, họ cùng nhau chuyển nhà về quê chồng để sống, mấy năm nay đã không liên lạc...

...

Nghe đến đây, tôi lại lặng người đi, vậy là... cô Ly đã thực sự từ bỏ sao?

Không thể nào, hồi tôi mới vào trường, cô là một người rất có đam mê và rất yêu nghề, để một quyết định dễ dàng như vậy xảy ra... đó không phải là người cô mà tôi từng biết.

- Tại... tại sao cô lại từ bỏ, thầy? - tôi lắp bắp hỏi lại.

- Thầy không biết, nhưng có lẽ cô đã lựa chọn quyết định đó, có muốn cũng không thể thay đổi được...

Tôi nghẹn lại, bất giác khóe mắt tôi lại thấy cay cay, sao mọi chuyện lại có thể thành ra như thế này?

Còn nhớ, hồi tôi mới vào lớp 10, tôi đã từng khóc, khóc rất nhiều. Thực ra cả hồi cấp hai hay hồi cấp một tôi cũng đã từng khóc như vậy, nhưng cấp ba tôi lại khóc nhiều nhất, bởi tôi học trái tuyến, nên tâm lý sợ phải làm quen với những điều mới đã khiến tôi phải đối mặt với sợ hãi thoe từng ngày đi học. Thậm chí, trong suốt những ngày đầu năm học mắt tôi lúc nào cũng như bị nhúng nước cả ngày lẫn đêm vậy. Cũng may là khi đó có cô Ly - cô giáo dạy văn của lớp tôi - đã động viên và an ủi cho tôi rất nhiều, nên sau đó tôi mới bắt đầu bớt "mít ướt" dần đi và hòa nhập với bạn bè nhiều hơn.

Đáng kể ra, tôi cũng biết ơn cô lắm; mà không chỉ vậy, cô còn là một người rất giỏi trong việc giảng dạy, cô còn xinh đẹp và cũng thật hiền nữa. Nhớ những ngày đó cô đã nói với tôi, rằng từ bé cô đã có ước mơ được làm những việc mình thich - cô thích làm giáo viên. Khi làm giáo viên, cô sẽ được dạy, được truyền kiến thức và truyền lửa cho những học sinh như tôi, vừa nói, hình như cô cũng vừa xúc động lắm, ánh mắt cứ như ánh lên niềm hi vọng raoj rực về tương lai vậy, hay là có bụi vào mắt cô?

Sau đó, kể cả khi tôi đã ra trường, cứ năm nào đến 20/11 là chắc chắn tôi sẽ về để đem một bó hoa đến tặng cô. Thế nhưng, dạo mấy năm trở lại đây, vì lý do công việc mà tôi đã không còn về nữa, chẳng thể ngờ...

***

Mặc tôi cứ đứng đờ ra như người mất hồn, thầy Hùng chỉ ngậm ngùi đứng với tôi một lúc, rồi cũng bắt vai tôi mà bỏ đi. Năm phút, mười phút, rồi mười lăm phút, chẳng biết tự khi nào, tôi đã chẳng còn sốc nữa, chỉ thay vào đó là một sự thương hại và đầy tiếc nuối với người lái đò năm xưa...

Quay ra nhìn gốc cây phượng một hồi, tôi lặng lẽ đi ra và ngồi lên gốc cây phượng kia một lúc, lâu thật là lâu. Nhìn ra phía quanh trường, bất chợt sống mũi tôi lại thấy cay cay; mười năm rồi, đủ để cả một cuộc đời thay đổi, cũng chỉ như cái chớp mắt dưới sự khắc nghiệt của thời gian. Người cũ đã đi qua, người mới chẳng ở lại, nhìn ngôi trường nơi từng chứa biết bao kỉ niệm của mình sắp thay đổi, lòng tôi lại như bâng khuâng:

Còn đâu để nhớ những ngày xưa cũ?

Còn đâu để nhớ... cây phượng ngày xưa?

@Nguyễn My


Birdemic: Dở đến nỗi chúa cũng phải khóc thét

Birdemic: Shock and Terror, bộ phim của vị đạo diễn Việt kiều James Nguyễn ra mắt vào năm 2010 được xem là "kiệt tác điện ảnh" dở ...